![]() |
| Có một ngày, hắn tìm cách tự sát lần nữa, dưới tình thế cấp bách, tôi nói, nếu như cậu chết, thì không có người nào báo thù cho cha mẹ cậu, lúc này, hắn dừng động tác lại... |
"Chị có biết hay không, chị làm như vậy là hại hắn?"
Lăng Tuyết kích động gầm lên, "Thù hận sẽ làm hắn mất đi lý trí, trở nên cố
chấp, là chị phá hủy hắn! ! !"
"Sai, người
hủy diệt hắn là cô." Tần Tuệ trừng mắt với cái nhìn hận thấu xương Lăng
Tuyết, "Nếu như hắn không phải yêu cô, hắn không thể nào từng bước nhượng
bộ, thay đổi nguyên tắc thay đổi kế hoạch, hắn hoàn toàn có thể lật đổ Thân Đồ
Dạ, trở thành người thắng lớn cuối cùng!"
"Tà
không thể thắng chính!" Lăng Tuyết giận dữ nói, "Sai chính là sai, sẽ
không vì nhất thời chiếm thế thượng phong mà thây đổi, Thanh Mặc nhượng bộ là bởi
vì hắn còn có lương tri, không giống chị, đã sớm không có thuốc nào cứu được! !
!"
"Ha
ha, thật sự là buồn cười..." Tần Tuệ buồn cười nói, "Cô cho rằng bây
giờ cô nói mấy lời này có thể tạo được tác dụng gì? Cô còn muốn dựa dẫm vào tôi
để moi ra bí mật gì? Cái gì phải biết, cô đều đã biết, tôi sẽ không giúp cô chỉ
ra chỗ sai của Lãnh tiên sinh, nếu hắn muốn tôi chết, tôi cũng sẽ không hận."
Nghe đến những
lời này, Lăng Tuyết trầm mặc, nhìn từ góc độ khác, Lãnh Thanh Mặc và Tần Tuệ đều
là người cố chấp, một khi trung thành với một người, cho dù người kia có giết
mình, hắn cũng sẽ không oán hận đối phương, ngược lại đối với đối phương lưu
luyến không quên.
Nói đến đến
cũng là một loại cố chấp đáng sợ...
"Lãnh
tiên sinh hiện tại như thế nào ?" Tần Tuệ chất vấn, "Cô tìm tới chỗ
này, là không phải bởi vì Thân Đồ Dạ thất sách rơi vào thế hạ phong, cô muốn dựa
dẫm vào tôi để lấy một chút bí mật đi giúp hắn?"
"Chị vừa
rồi đều nói, cái gì cần phải biết, tôi đều đã biết ." Lăng Tuyết nhàn nhạt
nói, "Chị còn có bí mật gì có thể cho tôi lấy ?"
"Vậy, cô
đến đây, mục đích là cái gì?" Tần Tuệ đã cảm thấy thấp thỏm bất an,
"Chẳng lẽ là Lãnh tiên sinh xảy ra chuyện gì rồi?"
Chị ta rất
ít khi nhìn thấy bộ dạng của Lăng Tuyết như thế này, tâm bình như nước, giống
như nhìn thấu mọi thứ, hình như cái gì cũng đều không quan trọng.
Loại cảm
giác này làm cho Tần Tuệ cảm thấy khủng hoảng, chị ta có một loại dự cảm xấu không
hiểu rõ, luôn cảm thấy Lãnh Thanh Mặc có phải là đã xảy ra chuyện gì hay
không...
"Tần
Tuệ..." Lăng Tuyết đột nhiên rất nghiêm túc hỏi chị ta, "Chuyện cho tới
bây giờ, chị có hối hận qua hành động của mình hay không?"
"Hối hận?"
Tần Tuệ lẩm bẩm tự nói như than nhẹ, "Kỳ thật từ lúc Thiên Long chết, tôi
thật sự có trong tích tắc hối hận, nếu như tôi không khích lệ Lãnh tiên sinh
báo thù, có lẽ mọi thứ cũng sẽ không biến thành như thế này, nhưng mà ngẫm lại,
nếu như tôi không làm như vậy, hắn đã sớm chết, là do thù hận chống đỡ hắn, để
hắn sống đến bây giờ."
"Chị
nói cái gì?" Lăng Tuyết nghi hoặc hỏi, "Có ý gì?"
"Một đứa
bé tám tuổi, tận mắt nhìn thấy cha mẹ, ông bà mình bị người ta hại chết, làm
sao có thể không hợp tác?" Tần Tuệ bi thương thở dài - -
"Hơn nữa
về sau, hắn lại trải qua tranh đấu trong gia tộc, bị người ta vứt bỏ, lúc Cung
lão phu nhân đón hắn về cung gia, hắn đã mắc chứng tự bế, còn có khuynh hướng tự
sát, còn nhỏ tuổi mà trên cổ tay, tất cả đều là dấu vết dao nhỏ xẹt qua, khiến
người ta nhìn thấy mà giật mình...
Cung lão
phu nhân tìm rất nhiều bác sĩ tâm lý cho hắn, cũng không có hiệu quả, hắn không
ăn không uống cũng không ngủ, mỗi ngày chỉ nghĩ tới biện pháp tự sát, chúng tôi
thật sự rất đau lòng.
Có một
ngày, hắn tìm cách tự sát lần nữa, dưới tình thế cấp bách, tôi nói, nếu như cậu
chết, thì không có người nào báo thù cho cha mẹ cậu, lúc này, hắn dừng động tác
lại, tôi phát hiện đôi mắt hắn đang lấp lánh, tôi bắt đầu dùng loại phương thức
này để dẫn dắt hắn, phát hiện thật sự có tác dụng.
Rất nhanh,
hắn đã có kích thích với cuộc sống, cho nên về sau, tôi ngày ngày ở trước mặt hắn
nói một chút này nọ, tôi phát hiện, thù hận thật sự có thể đủ kích thích hắn còn
vươn vấn với cuộc sống, để hắn một lần nữa tỉnh lại.
Hắn là một đứa
hiểu được lên kế hoạch từ nhỏ, không đúng, dùng lời của các người thường nói
thì hẳn là hiểu được bày mưu nghĩ kế, mười sáu tuổi bắt đầu chủ động xin Cung
lão phu nhân muốn đi ra ngoài du học, sau đó bắt đầu sắp xếp kế hoạch báo thù của
hắn..."
Nói đến
đây, mặt mũi Tần Tuệ tràn đầy kiêu ngạo, "Hắn dựa vào năng lực chính mình ở
nước ngoài thiết lập được rất nhiều mối quan hệ làm ăn, có được tài sản của chính
mình, không có bất kỳ người nào đã giúp hắn, hắn so với Thân Đồ Dạ thì mạnh hơn
phải không? Thân Đồ Dạ tối thiểu còn có cô cô của hắn."
"Không
có có cái gì tốt mà so sánh." Lăng Tuyết lạnh lùng nói, "Thân Đồ Dạ
cũng không có dựa vào ai. Mỗi người đều có nỗi khổ của mình, chỉ là, một người
thì thủ vững, một người lạc lối trong thù hận mà thôi."
"Thân
Đồ Dạ chưa từng tận mắt nhìn thấy qua cha mẹ mình chết thảm, không có bị người
ta giết hại qua, hắn đương nhiên có thể nói được nhẹ nhàng như vậy." Tần
Tuệ phẫn nộ nói, "Nếu như đem hắn đổi thành vị trí Lãnh tiên sinh, hắn còn
có thể làm được như thế này sao?"
"Vậy tôi
thì sao?" Lăng Tuyết hỏi ngược lại, "Tôi cũng là người bị hại, tôi vừa
ra đời đã trôi dạt đi khắp nơi, từ nhỏ ở cô nhi viện lớn lên, cũng không có thiếu
qua khổ sở, tôi cũng biết rõ chuyện này có liên quan đến cha của Thân Đồ Dạ,
nhưng tôi chưa từng nghĩ tới muốn báo thù..."
"Đó là
bởi vì cô bị tình yêu che mắt rồi." Tần Tuệ cắt đứt lời Lăng Tuyết nói,
trào phúng nói, "Bởi vì cô yêu Thân Đồ Dạ, cho nên cô liều lĩnh, cái gì ân
oán tình thù, cô đã sớm ném ra sau ót. Loại người như cô nói một cách khó nghe chính
là ích kỷ, vì tình yêu, cô không để ý đến tình thân, không có vì đại nghĩa của gia
tộc..."
"Cái
gì gọi là tình thân và đại nghĩa gia tộc? Chính là báo thù?" Lăng Tuyết hết
sức kích động, "Thù hận sẽ cho con người ta vặn vẹo, sai khiến con người
ta, hiện tại kết cục của Lãnh Thanh Mặc chính là chứng minh tốt nhất! ! !"
"Có ý
gì? kết cục gì?" Tần Tuệ lập tức hoảng hồn, cố hết sức ngồi dậy, kéo Lăng
Tuyết chất vấn, "Lãnh tiên sinh như thế nào? Hắn như thế nào ? ?"
Lăng Tuyết
không muốn nói thêm với chị ta nữa, nhắm mắt lại, bi thống tuyên bố: "Chết..."
Lúc nói chữ
này, giọng Lăng Tuyết đang run rẩy, chua xót trong lòng xông lên đầu, lập tức đôi
mắt đã đỏ.
"Cái
gì?" Tần Tuệ căn bản không tin vào đôi tai của mình, kinh ngạc chất vấn,
"Cô nói cái gì? ? ?"
"Tôi
nói..." Lăng Tuyết mở mắt ra nhìn Tần Tuệ, từng chữ từng câu trả lời,
"Thanh Mặc đã chết ! ! ! !"
"Không..."
Tần Tuệ kích động lắc đầu, "Không thể nào, không thể nào, cô đang gạt tôi
có đúng hay không? Cô gạt tôi, cô gạt tôi... Tôi muốn đi tìm Lãnh tiên sinh,
tôi muốn đi tìm hắn..."
Chị ta từ từ
đứng lên, nhưng mà vừa mới đứng lên, người lại ngã xuống.
Giờ phút
này chị ta đã yếu đến không chịu nổi một kích, không cần nói đến đi tìm Lãnh
Thanh Mặc, đứng lên cũng cũng không có khí lực.
Lăng Tuyết
lẳng lặng nhìn chị ta, cảm thấy chị ta đáng thương cũng thật đáng buồn, trong
lòng cho dù có nhiều oán hận, lại không biết nên bắt đầu nói từ đâu, rốt cục vẫn
phải đứng dậy rời đi.
"Không
được đi." Tần Tuệ từ trên giường rớt xuống, thê lương bò qua chỗ Lăng Tuyết,
"Dẫn tôi đi gặp Lãnh tiên sinh, tôi muốn nhìn thấy hắn, sống phải thấy người,
chết muốn..."
Từ cuối
cùng kia, chị ta không có nói ra, cũng đã khóc không thành tiếng.
Lăng Tuyết
không đành lòng nhìn chị ta, trầm mặc mấy giây, nhìn tùy tùng phía ngoài hô:
"Người đâu!"
"Vâng"
Hai nữ tùy tùng đi tới, "Lăng tiểu thư, có cái gì phân phó."
"Mang chị
ta đi bệnh viện." Lăng Tuyết phân phó.
"Vâng"
Hai nữ tùy tùng đi đến đỡ Tần Tuệ dậy.
"Tôi
không đi bệnh viện, tôi muốn đi gặp Lãnh tiên sinh, tôi muốn gặp Lãnh tiên
sinh..." Tần Tuệ kích động khóc kêu, "Lăng Tuyết, cô cho tôi đi gặp
Lãnh tiên sinh đi, tôi cũng sắp chết , tôi chỉ muốn thấy mặt hắn lần cuối cùng,
lẽ nào cô cứ nhẫn tâm như vậy, đến một điều thỉnh cầu cũng không đáp ứng
sao?"
"Đừng!"
Lăng Tuyết cảm thấy bất đắc dĩ, bản tính của con người đúng là vẫn không thay đổi
được, đến lúc này rồi, Tần Tuệ vẫn theo thói quen dùng loại đạo đức giả này để uy
hiếp người khác...
Nhưng mà,
cũng chính là một lần cuối cùng, Lăng Tuyết thở dài một hơi, trả lời, "Hắn
ở bệnh viện."
Sau đó,
Lăng Tuyết liền đi ra khỏi phòng...
Sau lưng, Tần
Tuệ sững sờ trong chốc lát, trong lòng còn thầm nghĩ có may mắn hỏi: "Hắn
chỉ là bị thương phải không? Hắn còn chưa chết có đúng hay không? Cô là cố ý
kích thích tôi, nhất định là vậy, nhất định là vậy, nhất định là vậy..."
Tần Tuệ nhiều
lập lại câu này, nhưng mà thật ra là đang nói cho chính mình nghe, chuyện cho tới
bây giờ, chị ta vẫn không muốn tin tưởng Lãnh Thanh Mặc đã chết, không muốn thừa
nhận này loại phương thức báo thù là sai lầm, vẫn như cũ chị ta tư tưởng cố chấp
hẹp hòi của mình cho là mình không có sai, không có sai...
...
Lăng Tuyết
không muốn nói tiếp với chị ta, xuống lầu với Thân Đồ Phong Hoa cùng nhau lên
xe trước.
Thân Đồ
Phong Hoa nhìn thấy gặp sắc mặt cô ảm đạm, nhẹ giọng hỏi: "Không có sao chứ?"
"Không
có việc gì." Lăng Tuyết lắc lắc đầu, đưa tay che trán, "Chị ta còn là
muốn gặp Thanh Mặc lần cuối cùng, con đồng ý ."
"Thuận
theo cô ta đi." Thân Đồ Phong Hoa thở dài một hơi, "Dù sao cũng một
vài ngày ."
"Hắn sẽ
không chết, sẽ không ..."
Tần Tuệ vừa
đi tới vẫn còn lẩm bẩm, chị ta sắp trở thành tường chị dâu Lâm rồi, lầm bầm lẩm
bẩm để trấn an nội tâm sợ hãi của chính mình, rất gây phiền cho người khác,
nhưng mà niệm tình chị ta sắp chết, không có ai so đo với chị ta.
Trên đường
trở về, Thân Đồ Phong Hoa nhận một cuộc gọi của Lỗi Lạc, Lỗi Lạc, Thân Đồ Dạ,
còn có Long Cửu muốn cùng đi một chuyến để nói vê chuyện của Dạ Thần, nói là để
lại một đôi tinh để bảo vệ cô cô và Lăng Tuyết, đồng thời, Cố Huy và Lôi Quân lập
tức quay lại Anh quốc, nói cho bọn họ biết để không cần lo lắng.
Thân Đồ
Phong Hoa không muốn làm trễ nãi thời gian của bọn họ, chỉ dặn dò đơn giản vài
câu, sau đó liền cúp điện thoại, nói tin này cho Lăng Tuyết, Lăng Tuyết lại
bình tĩnh nói: "Hiện tại vật đổi sao dời, con cũng sẽ không còn có nguy hiểm
gì, không cần sắp xếp nhiều người bảo vệ con như thế, ở bên cạnh Thân Đồ Dạ,
con cũng giúp không được cái gì, cho nên, con muốn đem Thanh Mặc hỏa táng sau
đó về Hải Thành, hợp tang hắn và chị của con."
"Con
thật sự nghĩ kỹ ?" Thân Đồ Phong Hoa hỏi.
"Dạ"
Lăng Tuyết gật gật đầu, "Lãnh Thanh Mặc và chị của con là yêu nhau thật
lòng, mặc dù bọn họ đều có chút cực đoan, trên thiên đường, tình cảm của bọn họ
là không có sai, Lãnh Thanh Mặc yêu con, chỉ dùng là một loại tình cảm kéo dài
mà thôi, hắn thật sự yêu sâu sắc chị của con."
"Ai..."
Thân Đồ Phong Hoa cũng không biết nên nói cái gì mới tốt, "Cô cô tôn trọng
quyết định của con!"
"Cảm
ơn cô cô." Lăng Tuyết khẽ mỉm cười.
"Cô cô
và con cùng nhau trở về đi." Thân Đồ Phong Hoa không yên lòng.
"Không
cần ..." Lăng Tuyết thở dài một hơi, "Thân Đồ Dạ, Lỗi Lạc, còn có anh
Tưởng ở đây đều cần cô cô, cô cô vẫn nên ở lại giúp bọn họ đi, ở bên kia con
cũng có việc của mình, con có thể xử lý."
"Vậy
cũng tốt." Thân Đồ Phong Hoa nói, "Vậy cô cô nói Cố Huy không cần trở
về, ở lại Hải Thành đón con. ở Hải Thành còn có nhiều chuyện phải xử lý như vậy,
một mình con khẳng định không làm xuể, cái này con không được từ chối ."
"Được..."
