![]() |
| Sinh mệnh là thứ yếu đuối như thế, giống như sương sớm, chẳng mấy chốc đã trở về với đất mẹ... |
Thời tiết vốn đã âm u, lúc lên núi thì có mưa nhỏ, nhiệt độ giảm
xuống một chút, từ trên xe bước xuống, Lăng Tuyết cảm thấy rùng mình một chút,
Cố Huy sớm đã chuẩn bị áo ấm cho cô, tỉ mỉ đội lên, nhẹ nói: "Ngài bệnh nặng
mới khỏi, cũng không thể để bị lạnh."
"Cảm
ơn." Lăng Tuyết đáp lại một câu, híp mắt nhìn qua phía trước.
Mưa bụi mịt
mờ bao phủ khu rừng anh đào này, làm cho bên trong tăng thêm vài phần mờ mịt
tiên khí, phảng phất như trong mơ.
Bọn nhỏ đều
được đón đi hết, bên trong yên ắng tĩnh lặng, không hề có hơi thở của cuộc sống,
mà ngay cả khu rừng anh đào kia cũng có một loại cảm giác u lãnh, khiến người
ta chùn bước.
Lăng Tuyết
có chút ít bừng tỉnh, cảm thấy này mọi thứ ở đây đều có chút không đủ chân thật,
ngọn núi này, khu rừng anh đào này, cảm giác mưa bụi mông lung này, dường như đã
thấy qua trong giấc mơ, trong mơ, Cung Thiên Long ở trong sương mù như ẩn như
hiện, đang vẫy tay tạm biệt cô...
Nỗi buồn ly
biệt làm cho người ta sầu não, khi tỉnh lại thì nước mắt đã rơi đầy mặt, mà bây
giờ, đôi mắt Lăng Tuyết cũng đẫm lệ mông lung, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn
ngang...
Cố Huy ở
bên cạnh yên lặng chờ đợi, không dám quấy nhiễu Lăng Tuyết, sợ xúc động đến bi
thương trong lòng cô.
Lăng Tuyết đứng
ở tại chỗ như thế, ôm tro cốt Lãnh Thanh Mặc, ngơ ngác nhìn rừng cây anh đò trước
mắt, nghĩ tới Cung Thiên Long, nghĩ tới Lãnh Thanh Mặc...
Nếu như có
thể quay đầu lại, nếu như giữa bọn họ không có nhiều ân oán tình thù như vậy, nếu
như này mọi thứ đều chưa từng xảy ra, thật là tốt biết bao a.
Cô sẽ trở
thành một người bạn tốt, một tri kỷ của Lãnh Thanh Mặc, sẽ có tình cảm chị em
thật tốt với Cung Thiên Long, khu rừng anh đào này cũng sẽ không có phần mộ, chỉ
có tiếng hoan hô cười nói...
Đáng tiếc,
nhân sinh không có nếu như.
Bi kịch
cũng đã xảy ra, cô vô pháp thay đổi thực tế, thay đổi càn khôn, chỉ có thể mang
trong lòng nỗi tiếc nuối và áy náy, tiếp tục cuộc sống cô độc trên thế giới
này, có lẽ, đều này đã được định sẵn ...
Từ trước đến
giờ Lăng Tuyết đều không tin vào vận mệnh, nhưng mà bây giờ, cô bắt đầu tin tưởng,
vận mệnh có đôi khi rất tàn nhẫn, nó tựa như ma quỷ, đem người ta tùy ý chơi
đùa trong lòng bàn tay, cho dù ngươi vùng vẫy giãy chết thế nào, vẫn là vô lực
phản kháng...
"Mưa rất
lớn..."
Giọng Cố
Huy vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lăng Tuyết, cô phục hồi tinh thần lại,
vài giọt hạt mưa rơi trên mặt, lạnh buốt vào trong xương, Cố Huy liền đem cây
dù dời đến, che mưa, chống gió cho Lăng Tuyết.
Lăng Tuyết
nhắm mắt nhìn hủ tro cốt trong ngực, nhớ tới những chuyện cũ có liên quan về
Lãnh Thanh Mặc, nhịn không được mũi đau xót, nước mắt liền rơi xuống, nhưng cô
lại cố gắng làm cho mình kiên cường, hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu hỏi Cố
Huy: "Chị tôi đang ở đâu bên trong?"
"Ở bên
cạnh kia..." Cố Huy chỉ vũng đất chính giữa rừng cây anh đào, "Lãnh đã
xây hàng rào ở chỗ đó, không cho người ta đến gần, ngài qua đi xem một chút liền
biết ."
Lăng Tuyết
không có lên tiếng, cất bước đi vào giữa rừng cây anh đào...
Giọt mưa rơi
trên từng phiến lá cây anh đào, rơi trên cây dù, trên giầy, còn có trên bờ vai
của Lăng Tuyết, tỏ ra đặc biệt thê lương.
Đi khoản mấy
trăm mét, Lăng Tuyết giống như đi đi mấy trăm dặm, mỗi một bước đều rất cẩn
thận, trong đầu không ngừng lặp lại những chuyện cũ về Cung Thiên Long - -
"Nhân
sinh vô thường, rất nhiều chuyện đều không thể dự đoán được ..."
"Em
xem em đi, giống như đang nhìn một người khác của chính mình. Kỳ thật mới trước
đây, chị cũng muốn có cuộc sống giống như em vậy, cuộc sống vô câu vô thúc, làm
những chuyện mình muốn làm, sống cuộc sống mình muốn, nhưng mà về sau chị hiểu
rõ, chị căn bản là không có lựa chọn khác, chị là người thừa kế duy nhất của Cung
gia, chị phải gánh chịu trách nhiệm của mình..."
"Em có
thể lựa chọn cuộc đời của em, mà chị... Không thể lựa chọn!"
"Tiểu
Tuyết, chị sẽ không để cho em xảy ra chuyện gì ..."
Mặc dù lúc
mới bắt đầu Cung Thiên Long ngầm đồng ý cho Lãnh Thanh Mặc lợi dụng Lăng Tuyết,
để Lăng Tuyết trở thành thế thân của chị ấy, nhưng mà cuối cùng, Cung Thiên
Long lại là thật sự vì cứu cô mà chết. Khi đó Cung Thiên Long đã mắc bệnh nan
y, không còn sống được bao lâu nữa, vào thời điểm đó, con người thường thường
càng muốn muốn sống sót, càng thêm quý trọng sinh mệnh và thời gian cuối cùng,
nhưng mà Cung Thiên Long vì cứu Lăng Tuyết, lại không chút do dự lựa chọn hy
sinh chính mình...
Lăng Tuyết
thua thiệt chị ấy, cả đời đều không thể hoàn trả.
Mưa càng lúc
càng lớn, Lăng Tuyết ôm chặt hủ tro cốt trong lòng, lại nghĩ tới Lãnh Thanh Mặc,
nhớ tới lúc mới gặp gỡ hắn với đôi mắt trong suốt như sao, rất có thần, nhớ tới
lúc hắn viết chữ trong lòng bàn tay cô, nhớ tới mỗi một lần bị trọng thương tỉnh
lại đềucó thể nhìn thân ảnh của hắn, giống như thiên sứ luôn bảo vệ cô, luôn ở
bên cạnh bảo vệ bình an cho cô...
Cô đã từng
cảm thấy, trên cái thế giới này người đàn ông ấm áp nhất là hắn, rất nhiều thời
điểm, hắn cho cô cảm giác an toàn thậm chí còn hơn cả Thân Đồ Dạ.
Cô vẫn cho
là bọn họ có thể làm bạn cả đời, không nghĩ tới sẽ biến thành dạng này...
Chuyện cũ
nghĩ lại mà kinh hoàng, mỗi lần nhớ tới những thị thị phi phi kia, trong lòng Lăng
Tuyết vẫn là cảm khái ngàn vạn, ngẩng đầu nhìn phía trước, lăng mộ Cung Thiên
Long đượ chôn cất ở chỗ đó, ảnh trắng
đen dán ở trên bia mộ, khuôn mặt xinh đẹp đang mỉm cười dịu dàng...
Lăng Tuyết
giống như nhìn bóng dáng mình từ trong gương, nhịn không được bi ai trong lòng,
nước mắt rơi như mưa...
Nhắm mắt,
nước mắt trào ra, khổ sở xâm nhập vào nội tâm.
"Lăng
tiểu thư, nên hạ táng rồi." Cố Huy nhẹ giọng nhắc nhở, "Hãy để Lãnh
tiên sinh an lặng yên tĩnh rời đi đi."
Lăng Tuyết
hít sâu một hơi, đem hủ tro cốt giao cho Cố Huy, các tùy tùng đã chuẩn bị tốt công
tác hạ táng, chuyện còn lại không cần cô đến làm ...
"Trời
mưa lớn, nếu không ngài về trước lên trên xe nghỉ ngơi đi?" Cố Huy nhỏ giọng
nói.
"Không
cần, tôi muốn tiễn hắn đoạn đường cuối cùng."
Lăng Tuyết
biết rõ quá trình rất tàn nhẫn, nhưng cô vẫn muốn đưa tiễn Lãnh Thanh Mặc, giống
như mỗi một lần cô xảy ra sự cố, hắn giống như ông thần giữ nhà, giống như bạn ở
bên người cô, mãi mãi không rời.
"Được
rồi." Cố Huy không cần phải nhiều lời nữa, làm thủ thế, để các tùy tùng
chuẩn bị hạ táng.
...
Huyệt đã
chuẩn bị tốt, các tùy tùng chỉ cần làm bước xử lý cuối cùng, tính cả Lăng Tuyết
và Cố Huy, tổng cộng cũng chỉ có bốn người.
Yên ắng,
tĩnh lặng, thê thê thảm thảm ưu tư, hơn nữa này mưa phùn nên những giọt mưa đã cọ
rửa anh đào, càng lộ vẻ cô đơn, khiến người ta cảm thấy vô cùng chua xót.
Cố Huy che ô,
lẳng lặng đứng cùng Lăng Tuyết, không nói không rằng, rất sợ làm ảnh hưởng đến
cô.
Nhưng mà
Lăng Tuyết cũng không có khóc, rõ ràng mắt đã đỏ, có đám sương quanh quẩn, nước
mắt lại thủy chung chưa từng rơi xuống.
Cuối cùng sạu
khi hạ táng, các tùy tùng bắt đầu đắp đất, từng chút từng chút đất được xúc đắp
lên mộ, đổ lên hủ tro cốt, đem Lãnh Thanh Mặc chôn sâu vào trong lòng đất...
Qua hơn một
giờ đồng hồ, Lãnh Thanh Mặc được chôn sâu trong lòng đất, trước đây không lâu vẫn
còn đáng sống sờ sờ, cứ như vậy biến mất.
Sinh mệnh là
thứ yếu đuối như thế, giống như sương sớm, chẳng mấy chốc đã trở về với đất mẹ...
...
Lăng Tuyết
cho là mình sẽ khóc một hồi, nhưng đến cuối cùng, cô cũng chưa từng khóc ra
thành tiếng, chỉ là nhìn hai cái mộ song song nằm cùng một chỗ, nhìn Cung Thiên
Long và Lãnh Thanh Mặc cuối cùng cũng được chôn cất cùng một chỗ, nnước mắt cuối
cùng cũng rơi xuống, nhắm mắt lại, trong lòng tràn đầy bi thương.
Lăng Tuyết
cúi người chào Cung Thiên Long và Lãnh Thanh Mặc thật sâu, mang theo áy náy, ở
trong lòng yên lặng nói, nếu như có kiếp sau, em nhất định sẽ trả lại cho hai
người.
...
Lúc xuống
núi, trời mưa ít đi, Lăng Tuyết nhịn không được quay đầu nhìn lại, cách đó
không xa là hai phần mộ thê lương đứng ở đó, nhưng là vì có người làm bạn, bọn
họ đã không cô độc.
Sinh không
thể cùng giường, nhưng chết lại có thể cùng huyệt, cái này đại khái cũng là nguyện
vọng cuối cùng của bọn họ đi...
Lăng Tuyết
rưng rưng lưu luyến, gió thổi phất qua, anh đào bay múa đầy trời, đẹp mắt cực kỳ,
trong hoảng hốt, cô chợt phát hiện cây anh đào trong rừng có một cái thân ảnh
quen thuộc, là ảo giác, là ảo giác? Kia thân ảnh rõ ràng chính là... Lãnh Thanh
Mặc! ! !
Lăng Tuyết
trong lòng cả kinh, dùng sức nháy mắt mấy cái, lại chăm chú nhìn lại, thân ảnh
kia đã biến mất không thấy gì nữa, chỉ còn lại kia hai ngôi mộ vắng vẻ đứng tại
chỗ.
Thật sự là ảo
giác, là cô vô cùng tưởng niệm, vô cùng áy náy, mới có thể sinh ra ảo giác.
Ảo giác như
mơ, không phải là thật .
Hắn đã chết,
người chết không thể sống lại.
Hết thảy đều
đã trở thành kết cục đã định, cho dù có trở thành tiếc nuối cả đời, cũng chỉ có
thể như thế mà thôi.
Mà cuộc sống
này của cô bây giờ cũng trôi cho qua ngày đoạn tháng, cũng là thời điểm hoàn lại
tội nghiệt chính mình.
Ngày kế,
Lăng Tuyết trở lại cô nhi viện, nhìn thấy hơn một trăm đứa trẻ, một đứa cũng
không có thiếu, vui vẻ, khỏe mạnh ở trước mặt cô, nguyên một đám la hét muốn gặp
thầy Lãnh, mũi Lăng Tuyết đau xót, nhịn không được đỏ mắt, trầm mặc thật lâu,
nói: "Thầy Lãnh đi rất xa ở một nơi rất xa, tạm thời sẽ không trở về
..."
"Thầy
Lãnh đi nơi nào? Vì sao không trở lại thăm chúng em?" Bọn nhỏ hỏi.
"Đi
..." Lăng Tuyết muốn nói là thiên đường, nhưng vẫn không nói nên lời, vì vậy
nói cho qua, "Một đất nước rất xa xôi, chỗ đó có rất nhiều rất nhiều rất trẻ
em đáng thương cần hắn trợ giúp và chăm sóc, cho nên, hắn trong khoản thời gian
gần hẳn là sẽ không trở về ."
Trẻ em rất
mau quên, chỉ cần qua mấy tháng, bọn họ sẽ quên hắn thôi.
"Thì
ra là vậy..." Bọn nhỏ bắt đầu lý giải, "Thầy Lãnh thật sự là một thiên
sứ, luôn giúp đỡ khắp nơi, chờ em lớn lên cũng muốn như hắn vui vẻ giúp mọi người."
"Ha
ha, ngoan ngoãn..."
Lăng Tuyết xoa
xoa đầu tóc mềm mại của bọn nhỏ, cười có chút ít gượng ép...
Mặc dù Lãnh
Thanh Mặc mất rất nhiều tâm tư để chăm sóc bọn nhỏ, cũng không có thật muốn làm
tổn thương bọn họ, nhưng hắn làm vậy với bọn họ cũng là sự thật.
Cố Huy không
có ở trước mặt bọn nhỏ vạch trần hành động Lãnh Thanh Mặc, cái này cũng là một
loại thiện ý đi. . .
...
Liên tục
năm ngày qua, Lăng Tuyết đều ở cô nhi viện chăm sóc bọn nhỏ, Cố Huy đi Phong Thành
làm việc, Lăng Tuyết biết rõ hắn đang xử lý chuyện của Lăng Ngạo, không có hỏi
nhiều, chỉ còn chờ kết quả.
Chỉ qua hai
ngày, Lăng Tuyết thấy trên TV kết quả Lăng Ngạo vô tội, Cố Huy làm việc quả
nhiên hiệu suất cao, có lẽ còn có một nguyên nhân quan trọng, Lãnh Thanh Mặc
không còn, Lãnh Khôn không người thao túng, rất nhanh liền loạn trận tuyến, mọi
thứ rất dễ xử lý .
Lại qua vài
ngày, bệnh viện gọi điện thoại tới, nói viện trưởng Quách tỉnh lại, Lăng Tuyết
mừng rỡ như điên, lúc này chạy tới bệnh viện.
Lúc cô nhìn
thấy viện trưởng Quách gầy gò suy yếu trước mặt, vươn tay đỡ bà: "Tiểu Tuyết",
cô kích động không thôi, nhịn không được nhào vào lòng viện trưởng Quách gào
khóc...
Dường như
trong lòng chất chứa toàn bộ áp lực đã lâu đều trút hết ra, tất cả bi thương
thương xót đều đều bộc phát ra, nước mắt giống như vỡ đê không ngừng rơi xuống...

No comments:
Post a Comment