![]() |
| Muốn nhìn ngắm thế giới rộng lớn này một chút |
Nhan Nhược Hi nhìn thấy Thân Đồ Dạ, cả người đều phát sợ,
ngây ra như phỗng sững sờ tại chỗ, phải mất một lúc lâu mới phục hồi tinh thần
lại, nước mắt giống như chuỗi ngọc bị đứt không ngừng rơi xuống...
Thân Đồ Dạ
đi tới, đem cô ta ôm vào trong ngực.
Cô ta khóc
lớn tiếng, khóc đến toàn thân phát run, giống như tất cả ủy khuất và bi thương
đều phát tiết ra hết lúc này.
Thân Đồ Dạ
vỗ nhè nhẹ lên vai cô ta, giống như một người anh trai mà an ủi cô ta, nhớ tới
lúc trước, lúc cô ta rời Thân Đồ gia xuất ngoại đi học nghiên cứu sinh, cũng
nhào vào trong lòng hắn khóc một hồi, khi đó hắn ôm cô ta, và cảm giác hiện tại
là hoàn toàn khác nhau ...
Tình yêu, hữu
nghị còn có tình thân, có đôi khi sẽ ở trong lòng hai người không ngừng chuyển
đổi.
Thân Đồ Dạ và
Nhan Nhược Hi, tình bạn từ nhỏ đã biến thành tình yêu, về sau lại thay đổi
thành tình thân, hiện tại cũng chỉ có thể ngừng ở giai đoạn tình thân, lại cũng
không thể nào quay lại tình yeu.
Hiện tại, sự
quan tâm và chăm sóc của Thân Đồ Dạ, tất cả đều là xuất thân từ tình cảm anh em.
Rất lâu sau
đó, Nhan Nhược Hi mới dừng khóc thút thít lại, ôm thật chặt Thân Đồ Dạ không chịu
buông tay, nghẹn ngào nói: "Em thật hối hận lúc trước đã làm ra quyết định
kia, rất ngốc đã rời khỏi anh, gả cho Hoắc Vân Phong, em cho rằng Vân Phong là người
yêu em nhất trên cái thế giới này, không nghĩ tới tình yêu của hắn cuối cùng vẫn
sẽ thay đổi..."
"Kỳ thật,
chuyện này cũng không thể trách hắn." Thân Đồ Dạ ngược lại nói rất đúng trọng
tâm, "Là em không đủ kiên định, ở bên cạnh hắn, còn muốn giữ lại lại một vị
trí cho tôi, đối với hắn cơ bản cái này cũng không công bằng."
Trước đó Lăng
Tuyết chưa có xuất hiện, Nhan Nhược Hi còn không có biểu hiện ra ngoài lòng chiếm
hữu, sự tham muốn giữ lấy, thời điểm biết rõ Lăng Tuyết xuất hiện làm cho cô ta
hiểu rõ, Thân Đồ Dạ là thật sự yêu một người phụ nữ khác, trong lòng cô ta lập
tức có một loại cảm giác nguy cơ, cái loại cảm giác vặn vẹo đó là sự tham muốn giữ lấy, lập tức liền biểu hiện
ra ngoài mặt, sau đó bắt đầu làm ra một chút cử động khác thường, từ trước đến
giờ luôn không có suy nghĩ qua cảm thụ của Hoắc Vân Phong.
Hoắc Vân
Phong e ngại địa vị của Thân Đồ Dạ, không dám giận cũng không dám nói, nhưng hắn
cũng là một người đàn ông bình thường, cũng sẽ có tâm tình, có mặt mũi, oán khí
tích lũy từ ngày này qua tháng nọ, luôn chôn giấu ở trong lòng, cuối cùng sẽ dẫn
đến hành động như ngày hôm nay, tuyệt đối không lạ chút nào, nêu mà không xảy
ra như bây giờ mới là lạ.
"Em..."
Nhan Nhược Hi không phản bác được, mấy chuyện này nếu mà từ trong miệng người
khác nói ra, có lẽ cô ta còn muốn thanh minh một chút, nhưng mà hiện tại từ trong
miệng Thân Đồ Dạ nói ra, cô ta vô pháp phản bác.
Tâm tư cô
ta có thể giấu diếm được người khác, nhưng không cách nào giấu diếm được Thân Đồ
Dạ...
Nhưng mà cô
ta cũng không có làm ra chuyện gì quá phận, về sau còn dùng tính mạng để uy hiếp
Thân Đồ Dạ cũng là do Hoắc Phi Vân gây nên, nhưng mà nếu như cô ta không có vấn
đề, cũng sẽ không bị Hoắc Phi Vân bắt được điểm yếu, càng sẽ không dẫn đến kết
quả như vậy.
"Nhược
Hi." Thân Đồ Dạ đỡ Nhan Nhược Hi ngồi xuống, thấm thía nói, "Từ nhỏ đến
lớn, em đã được sủng ái rất nhiều rồi, tất cả mọi người đều cưng chìu, dụ dỗ em,
bảo vệ em, em rất ít khi có thể suy tính đến cảm thụ của người khác, thậm chí
có thể nói muốn làm gì thì làm, hiện đang xảy ra nhiều chuyện như thế, là lúc
em có thể trưởng thành rồi ...
Hoắc Vân
Phong xử lý chuyện này xác thực rất không phải là đàn ông, tôi cũng rất phản cảm,
nhưng mà em cũng nên kiểm điểm mình một chút đi, em đối với hắn thật sự toàn
tâm toàn ý sao? Chỉ sợ chưa chắc đi.
Lúc hắn xảy
ra chuyện, em có làm đúng trách nhiệm của một người vợ chưa, dùng lòng thương của
mình để chăm sóc hắn? Không có! Khi đó, em còn nghĩ tới muốn làm như thế nào để
đối nghịch với Lăng Tuyết, nghĩ tới nên làm như thế nào để giữ vững vị trí của
em trong lòng tôi.
Hoắc Vân
Phong không phải người ngu, hắn không ầm ĩ, không nói cũng không nháo, không phải
là bởi vì hắn không có cảm giác, không phải là bởi vì hắn không tức giận, mà là
sợ hãi thân phận địa vị tôi, hắn không dám nói, nhưng mà tất cả mọi thứ hắn đều
nhìn ở trong mắt, đối với em ngày càng thất vọng đau khổ, sau đó mới có quyết định
như thế này..."
Nghe đến những
lời này, Nhan Nhược Hi cúi đầu xuống, một câu nói cũng nói không nên lời, có lẽ,
cô ta thật sự phải kiểm điểm chính mình, cũng bởi vì Hoắc Vân Phong đối với cô
ta quá tốt, quá phóng túng cho cô ta, từ trước đến giờ cô ta đều không có suy nghĩ
đến cảm thụ của hắn, thậm chí không để ý tới tôn nghiêm của hắn, cho nên hiện tại
mới có kết quả như vậy...
"Tại
sao không nói chuyện?" Thân Đồ Dạ hỏi, "Em đang nghĩ như thế nào ? Định
xử lý như thế nào?"
"Còn
có thể nghĩ như thế nào?" Nhan Nhược Hi hít một hơi, thương cảm nói,
"Hắn đã đưa tới đây giấy thỏa thuận li hôn rồi, đó là quyết định muốn ly
hôn với em, em cũng không thể mặt dày mày dạn quấn quít lấy hắn đi."
"A?"
Thân Đồ Dạ thật bất ngờ, "Đưa tới lúc nào? Luật sư đưa tới ?"
"Uh"
Nhan Nhược Hi gật gật đầu, " luật sư Kim của Hoắc gia chiều hôm qua tự
mình đưa lại đây, hắn còn nói thật đúng lúc..." Nhan Nhược Hi trào phúng
cười lạnh, "Tôi vừa mới tỉnh lại ba ngày, liền đem giấy thỏa thuận li hôn
đưa lại đây, sợ tôi chết mà quấn quít lấy hắn."
"Xem
ra hắn vẫn là quan tâm an toàn của em, thời khắc đều chú ý đến em." Thân Đồ
Dạ nói, "Bằng không, hắn căn bản là không sẽ đúng lúc biết rõ tình huống của
em. Hắn cũng đã ra nước ngoài rồi, xử lý hay không xử lý thủ tục li hôn đều
không quan trọng."
"Tùy
tiện đi." Nhan Nhược Hi khổ sở cười một tiếng, "Nếu hắn đã quyết định
như vậy, em cũng không muốn miễn cưỡng nữa cái gì... Em đã ký tên, cho người ta
đưa qua cho hắn."
"Như vậy
mới đúng, không hổ là em gái của tôi." Thân Đồ Dạ vui mừng gật đầu, "em
phải trưởng thành, thì mới hiểu, rất nhiều chuyện thì phải tùy duyên, không thể
miễn cưỡng."
"Anh
nói cái này là nói là nói cho em nghe?" Nhan Nhược Hi thật sâu nhìn hắn,
"Anh yên tâm đi, từ quỷ môn quan trở về, em đã nghĩ thông suốt, cái gì mất
đi thì đã mất đi, không thể cưỡng cầu nữa..."
"Em thật
sự suy nghĩ cẩn thận ?" Thân Đồ Dạ có chút bận tâm, sợ cô ta lại xảy ra
chuyện.
"Suy
nghĩ cẩn thận ..." Nhan Nhược Hi thở dài một hơi, "Không là của em,
cuối cùng cũng không là của em. Em nên sớm phải buông tay, trên cái thế giới
này không có chuyện tốt như vậy, cái gì cũng muốn chiếm giữ, đến cuối cùng toàn
bộ đều sẽ mất đi..."
"Hiểu
rõ thì tốt." Thân Đồ Dạ cảm giác vui mừng sâu sắc, "Mọi thứ đều đã
qua, tương lai, em sẽ gặp được người tốt hơn!"
"Tùy
duyên đi." Nhan Nhược Hi cười nhạt một tiếng, nghiêm túc nói, "Đối với
tình yêu, em hiện tại không ôm ảo tưởng, em chỉ muốn tìm về chính mình, trở
thành một người thật sự độc lập hữu dụng."
"Em thật
sự nghĩ như thế thì quá tốt ." Thân Đồ Dạ cảm thấy có chút ngạc nhiên mừng
rỡ, "Lúc nãy vừa đến tôi còn đang suy nghĩ, nên làm như thế nào để khuyên
em, bây giờ nhìn lại, căn bản là không cần tôi khuyên, em đã nghĩ thông suốt
..."
"Không
nghĩ thông suốt cũng không còn cách nào." Nhan Nhược Hi bi thương cúi đầu
xuống, từ dưới cái gối lấy ra một phong thư - -
"Hoắc
Vân Phong viết cho em một phong dài đến bảy ngàn chữ, trong thư có rất nhiều khiển
trách và bất mãn với em, em bây giờ mới biết, thì ra em đã làm nhiều tổn thương
như vậy với hắn, thì ra em làm như thế là không tốt, không hiểu được quý trọng như
thế.
Vài ngày
này em cứ nằm ở trên giường ngẩn người như vậy, trong đầu đều là đủ loại chuyện
cũ trong quá khứ, phát hiện mình thật sự có rất nhiều rất nhiều vấn đề... Em trở
nên không hề có lòng tin, lại hoài nghi chính mình có phải tự coi nhẹ mình hay
không, có lẽ Hoắc Vân Phong đang cố ý muốn làm em áy náy, rõ ràng là hắn đã làm
sai chuyện, vì cái gì còn muốn ngược lại chỉ trích em?
Tâm tình của
em vô cùng mâu thuẫn, áy náy trong chốc lát, tức giận trong chốc lát, thương cảm
trong chốc lát, uể oải trong chốc lát, em đều không hiểu đến cùng cái gì là
đúng, cái gì là sai... Cho đến khi nghe được anh nói những lời kia, em mới hiểu
được, những vấn đề kia đều là chân thật tồn tại ... em thật sự cần phải kiểm điểm
chính mình."
"Thì
ra em đã suy nghĩ cẩn thận, lúc tôi vừa nghe em khóc, còn tưởng rằng em cảm
giác mình chịu ủy khuất, còn nói nhiều trách cứ như vậy." Thân Đồ Dạ có
chút ít áy náy, "Nhưng mà tôi cũng là hy vọng em có thể lớn lên, không phải
là là phê bình em, mỗi người đều có khuyết điểm của mình, bất luận kẻ nào cũng
không thể ngoại lệ, em đã rất ưu tú, cũng không cần mất đi lòng tin của chính
mình."
"Uh"
Nhan Nhược Hi giơ giơ lên khóe môi, "Em biết rõ... Ít nhất anh còn đến
thăm em, em còn biết rõ em còn có thể cứu."
"Như vậy
mới đúng." Thân Đồ Dạ sủng ái xoa xoa tóc cô ta, "An tâm dưỡng bệnh,
chờ em dưỡng bệnh tốt rồi, có tính toán gì thì nói cho tôi biết, tôi sẽ giúp em
sắp xếp."
"Em
nghĩ đi học tiếp." Nhan Nhược Hi không chút do dự nói, "Em cũng không
muốn giống như ký sinh trùng luôn ỷ lại anh, em muốn trở thành một người có chủ
kiến, có kiến thức có tư tưởng, cho nên phải đọc nhiều sách, ra ngoài dạo dạo nhiều
hơn, xem một chút thế giới rộng lớn này..."
"Ý
nghĩ này rất tốt." Thân Đồ Dạ sửa sang lại tóc hai bên tai cho cô ta,
"Tôi sẽ sắp xếp cho em, điều kiện tiên quyết là em phải phối hợp trị liệu,
dưỡng bệnh cho tốt."
"Uh, em
sẽ." Nhan Nhược Hi nhu thuận gật đầu, "Đừng có lại lo lắng cho em, em
đã lớn rồi."
"Như vậy
mới đúng." Thân Đồ Dạ cảm thấy hết sức vui mừng, xem ra hắn đến một chuyến
này là tới đúng.
"Đúng
rồi, có một chuyện em vẫn muốn nói cho anh biết, nhưng mà không có cơ hội."
Nhan Nhược Hi đột nhiên nhớ tới một chuyện quan trọng, "Là về chú Tiếu."
Nhan Nhược
Hi từ nhỏ đã ở Thân Đồ gia đến lúc trưởng thành, luôn gọi là Thân Đồ Tiếu chú
Tiếu.
"Chuyện
gì?" Thân Đồ Dạ lúc này mới nhớ tới chuyện chính sự này.
"Trước
đó em luôn không biết rõ anh và Lãnh Thanh Mặc có ân oán gì, cho nên không có nói
qua với anh, cho đến trước ngày anh và Lăng Tuyết kết hôn vào buổi tối, trong
lúc vô tình em nhìn thấy Hoắc Phi Vân và Lãnh Thanh Mặc đang gọi video, Lãnh
Thanh Mặc muốn cô ta phá hư tình cảm của anh và Lăng Tuyết, em cảm thấy vô cùng
khiếp sợ, tại chỗ chất vấn cô ta đây là có chuyện gì, tại sao phải làm như thế
làm, Lãnh Thanh Mặc có âm mưu gì?
Khi đó Hoắc
Vân Phong liền đi ra bên ngoài, Hoắc Phi Vân sợ em nói cho anh của cô ta biết,
liền lộ ra một ít chuyện, trừ nói đến một chút tình cảm khúc mắc bên ngoài, cô
ta còn nhắc tới Mẹ của Lăng Tuyết và Cha của Lãnh Thanh Mặc, nói bọn họ đều là do
chú Tiếu hại chết ...
Khi đó em cảm
thấy kỳ quái, nói chú Tiếu mặc dù tính khí táo bạo, nhưng sẽ không hại người
như vậy, cái này trong đó nhất định là có hiểu lầm cái gì. Cô ta rất khẳng định
nói không có hiểu lầm, còn nói một nhà Lãnh Thanh Mặc đều là bị chú Tiếu hại chết,
mà Cha của Lãnh Thanh Mặc chính là mối tình đầu của mẹ của Lăng Tuyết, em nghe
được câu này, khi đó liền nhớ tới một người, Đế Diệu Dương! Về cái chết của Đế
Diệu Dương, trước lúc cha em chết đã có đề cập tới..."
"Cha
em đề cập tới cái gì?" Thân Đồ Dạ vội vàng truy hỏi, "Em nói điểm
chính."
"Cha em
nói Đế gia là hoàng tộc của nước Pháp, Đế Diệu Dương là Người thừa kế Đế gia,
nhưng mà nhà bọn họ, trong gia tộc tranh có nội đấu rất lợi hại, luôn tranh giành
vị trí, liên tục ở sau lưng mưu hại hắn, lần đó cả nhà bọn họ xảy ra chuyện không
có liên quan hệ đến chú..."

No comments:
Post a Comment