![]() |
| Thật chẳng lẽ là hồn của hắn đến báo thù ? |
"Ngày 9, ngày đó vừa vặn tôi cũng ở Pháp, có thể đi xem
liveshow của bọn họ diễn." Thân Đồ Dạ nhìn chằm chằm ảnh chụp Lăng Tuyết ảnh
chụp trên điện thoại di động, "Tôi muốn nhìn một chút, cả ngày bọn họ tập
luyện như hình với bóng, đến cùng là luyện được kết quả gì."
Trong lời
nói của hắn lộ ra ghen tuông, chính mình lại không phát hiện.
"Ha
ha..." Cố Huy cười, "Dù như hình với bóng thế nào cũng so ra kém hơn quan
hệ với ngài, huống chi ở đó còn có nhiều người trên trăm người cùng nhau tập
luyện, lại không phải là hai người đơn độc cùng một chỗ, ngài cứ yên tâm
đi."
"Tôi có
nói cái gì không yên tâm sao?"
Thân Đồ Dạ
trắng mắt liếc hắn một cái, không chịu thừa nhận chính mình ghen, gần một năm,
Lăng Tuyết luôn hờ hững với hắn, hắn ăn quả đắng cũng đã ăn bao nhiêu thứ, mặt
mũi đàn ông ở trước mặt cô đã sớm không còn sót lại chút gì.
"Được
được được, ngài yên tâm." Cố Huy chỉ biết được hắn chính là cái tính tình
này, vịt chết còn cứng mỏ, lười phải cùng hắn cãi cọ, "Tôi đi chuẩn bị một
chút."
"Uh."
Thân Đồ Dạ đáp một tiếng, đợi đến lúc Cố Huy đi rồi, mới mở di động ra, tìm số
của Lăng Tuyết, do dự có nên nhắn một tin cho cô hay không.
Cô đổi điện
thoại di động, đổi sim, để dễ dàng liên lạc với viện trưởng Quách, với bọn họ Hàn
Vũ Thần, lại không có thông báo cho Thân Đồ Dạ, Thân Đồ Dạ vẫn là biết từ chỗ của
viện trưởng Quách.
Mặc dù Thân
Đồ Dạ bình thường rất ít mở miệng, không câu nệ tiểu tiết, nhưng mà vẫn là một người
rất có tâm, sau khi về nước, mặc kệ gấp rút cỡ nào, hắn mỗi tuần cũng sẽ chừa
thời gian trong một ngày để đi cô nhi viện thăm viện trưởng Quách và bọn nhỏ, hắn
thì không thể giống như Lãnh Thanh Mặc có lực tương tác mạnh như vậy, từ lúc
sinh ra đã có một loại quyết đoán cũng đã đủ để kéo ra khoảng cách, nhưng mà sự
chân thành của hắn đã đả động mọi người, huống chi, trước đó hắn bất chấp nguy
hiểm đến tính mạng, từ trong đám cháy cứu bọn nhỏ ra, những đứa trẻ kia đều còn
nhớ rõ hắn, đối với hắn cảm kích không thôi.
Hiện tại,
Thân Đồ Dạ và cô nhi viện có quan hệ tốt hơn so với trước kia đã khá nhiều, chỉ
là mỗi một lần, không biết là ngẫu nhiên hay còn nguyên nhân gì, chỉ cần hắn đi
cô nhi viện, Lăng Tuyết liền không đến, bọn họ lúc nào cũng rất khó đụng phải,
hai người giống như hai đường thẳng song song, vĩnh viễn cũng không có cùng xuất
hiện.
Đối với sự
cố ý tránh mặt của Lăng Tuyết, Thân Đồ Dạ cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ, có đôi
khi hắn thực vội, khi thì rất xúc động rất muốn đi tìm cô, nhưng mà về sau hắn
vẫn là lùi bước, hắn biết rõ, trong lòng cô vẫn còn có cái gai không thể nhổ ra,
hắn căn bản như không có khả năng một đi vào trong lòng cô lần nữa.
Thời gian một
năm cũng không thể xóa đi khúc mắc trong lòng cô, nếu như hiện tại hắn xúc động
đi quấy nhiễu cô, sẽ chỉ làm hệ của hai người quan càng thêm xa cách, hoạ vô
đơn chí.
Cho nên, hắn
chỉ có thể làm cho mình vững vàng, bình tĩnh lại tâm tình chậm rãi chờ đợi, chờ
đợi...
Vì vậy, cái
tin nhắn này cuối cùng vẫn không thể gửi, nên tồn tại ở bản nháp trong hộp thư,
yên lặng phủ đầy bụi lên. .
Ngày đó, Thân
Đồ Dạ lên máy bay đi Pháp, cùng lúc đó, Lăng Tuyết và Hàn Vũ Thần, và thành
viên đoàn của bọn họ cũng cùng nhau lên máy bay đươc công ty bao nguyên một
chuyến Boing bay đi Mỹ, ngày kia bọn họ là liveshow của bọn họ bắt đầu ở Mỹ trước,
ngay sau đó lại đi Pháp, cuối cùng là diễn ở bọn họ Trung Quốc, Hải Thành vào
cuối tháng.
Thấy Lăng
Tuyết lên máy bay, chị An cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, liveshow của Hàn Vũ
Thần kéo dài tới tận một năm, tất cả đều bởi vì Lăng Tuyết, người khách quý này,
chị ta rất sợ Lăng Tuyết lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, liveshow lần này nếu
mà lại xảy ra vấn đề, cái kia, Hàn Vũ Thần thật sự không cần ở giới giải trí tiếp
nữa ...
"Yên
tâm đi, lần này tuyệt đối sẽ không có vấn đề gì."
Lăng Tuyết
vỗ bộ ngực bảo đảm với chị An, chị ta gọi Hàn Bắc và Hàn Giai đều mời về, chính
là hy vọng còn làm cho liveshow của Hàn Vũ Thần diễn ra hoàn mỹ.
Đi qua một
năm trị liệu, Hàn Giai đã đã khá hơn nhiều, mặc dù vẫn là không thích cười lắm,
không thích nói chuyện, nhưng mà tâm tình rất ổn định, giống như một cô gái
bình thường, cũng có thể an an ổn ổn công tác, cũng không suy nghĩ thêm nữa về Lăng
Ngạo, không thèm nghĩ chuyện đã qua nữa.
Hàn Bắc
toàn tâm toàn ý chăm sóc cô em gái này, dụng tâm rất nhiều so với trước kia, có
đôi khi hắn rất ân hận, nếu trước kia nói chuyện nhiều với cô ấy, nếu như lúc
ban đầu hắn có thể để tâm chăm sóc Hàn Giai nhiều hơn, thì có lẽ căn bản là sẽ
không xảy ra nhiều chuyện như thế...
"Vậy
thì quá tốt." Chị An kéo Lăng Tuyết, "Tiểu Tuyết, lần này hàng vạn
hàng nghìn lần không nên để xảy ra vấn đề gì, nếu không tiền đồ của Hàn Vũ Thần
sẽ bị phá hủy không vực dậy nỗi."
"Được
rồi, chị không cần dài dòng nữa ." Hàn Vũ Thần giải vây cho Lăng Tuyết,
"chị không bỏ được thì tiền đồ của tôi bị hủy diệt ."
"Hắc hắc,
vậy là tốt rồi..." Chị An cười với ý tứ sâu xa, gần đây Hàn Vũ Thần và
Lăng Tuyết dính như sam, chị ta thật cao hứng, thật lòng hy vọng bọn họ có thể
đi đến cùng nhau...
Lăng Tuyết
cười mà không nói, Hàn Vũ Thần nhìn cô thật sâu, hắn đương nhiên cũng muốn như suy
nghĩ của Chị An cùng Lăng Tuyết đi đến cùng nhau, nhưng mà hắn biết rõ, trong
lòng Lăng Tuyết đã có người rồi, cái vị trí kia đã giành cho Thân Đồ Dạ, từ trước
đến giờ cũng không có thay đổi qua, cho dù hiện tại hai người bọn họ xảy ra vấn
đề, thế nhưng cũng chỉ là tạm thời .
Cái vị trí
này, không ai có thể thay thế.
Trở lại đất
nước quen thuộc, nơi quen thuộc, làm cho Lăng Tuyết nhớ lại rất nhiều ký ức, những
chuyện mà cô và Thân Đồ Dạ đã trải qua và trở thành người yêu của nhau cũng là là
ở nơi này, khi đó bọn họ vẫn là oan gia vui vẻ, đấu đến đấu đi, cô lừa gạt hắn,
mang bọn Lăng Ngạo trốn đến nơi này, nhưng hắn vẫn tìm ra, mang theo mục đích
trả thù, nhưng mà lại có sự bảo vệ trong đó.
Trong lúc mấu
chốt, hắn một lần lại giơ tay trợ giúp cô, cứu giúp bạn bè của cô, hắn dùng
hành động để cảm động cô, sự nhiệt tình, thâm tình của hắn giống như một ngọn lửa
ngọn lửa bao quanh cô, làm cho cô không còn đường để chạy...
Khi đó Ngũ
Ca liền nhắc nhở cô, làm người phụ nữ của vương giả sẽ đưa tới rất nhiều mầm
tai vạ, cái kia chỉ là một bắt đầu, đằng sau sẽ có rất nhiều thứ mà cô không tưởng
được chờ cô, khi đó trong lòng cô vẫn có chút bất an, nhưng tình yêu làm cho cô
không sợ hãi, cuối cùng cô vẫn dứt bỏ tất cả băn khoăn, dũng cảm đứng ở bên cạnh
Thân Đồ Dạ. .
Chuyện sau
đó, cô cũng không dám nghĩ...
Nếu như có
thể làm lại mọi thứ, trở lại trước đó một khắc kia, để cho cô lựa chọn một lần
nữa, có khả năng cô sẽ nhu nhược chạy thoát, thà rằng chưa bao giờ có được phần
tình yêu này, cũng không có chuyện xảy ra sau đó...
Đáng tiếc,
vận mệnh từ trước đến giờ đều không cho người có cơ hội lựa chọn.
Lăng Tuyết
nhắm mắt lại, tự nói trong lòng, không cần nghĩ nữa, không cần nghĩ nữa...
Thân Đồ Dạ
đến Pháp, bắt đầu tìm hiểu rõ hết mọi chuyện về Đế gia, từ đầu đến cuối đều hiểu
rõ, lúc này mới phát hiện lịch sử hoàng tộc thật sự là phức tạp, không tìm ra chút
gì có khả năng nắm giữ toàn bộ.
May mắn
trong hơn một năm này, hắn đã tìm hiểu rõ tình huống của Đế gia, nhưng mà hành
tung của người Đế gia kín đáo, hắn đã tìm thời gian trong một năm nhưng không
thể tiếp xúc được với Đế Diệu Cường, cho nên lần này muốn mới đích thân đi đến Pháp
thăm dò nội tình người của Đế gia.
Tự thân xuất
mã, qua ba ngày, Thân Đồ Dạ rốt cuộc tìm được đáp án, nhưng mà cái đáp án này
làm cho hắn cảm thấy vô cùng khiếp sợ...
Trong một
năm này, người của Đế gia giống như ma vậy, đột nhiên bị bệnh nặng tập thể, đến
bây giờ Đế Diệu Cường đã bị bệnh liệt nửa người, bị bệnh không dậy nổi, bốn người
con trai của hắn cũng đều ào ào xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, tất cả đều đến bệnh
viện, mặc dù không đến mức đoạt mệnh, nhưng cả ngày phải uống thuốc, căn bản là
không thể sống bình thường...
Bởi vì chuyện
này vô cùng kỳ quặc, hơn nữa dính đến việc riêng của hoàng tộc, cho nên hoàng tộc
nước Pháp đem tin tức này phong tỏa, không cho người ngoại giới biết rõ, nhân
tài của Lỗi Lạc không thể tra ra, Thân Đồ Dạ đều phải tốn chút tâm tư mới hiểu
rõ, vì chứng thật tin đồn, hắn thậm chí còn lẻn vào trong bệnh viện của hoàng tộc,
nhìn thấy Đế Diệu Cường và bốn đứa con trái của hắn, không khỏi làm da đầu của
hắn tê dại, rợn cả tóc gáy.
Đế Diệu mặc
một loại bệnh rất kỳ quái, toàn thân đều héo rút, đàn ông cao 1m8 bị co lại
thành một đoàn, tựa như chu la, sắc mặt vàng như nến, đôi mắt híp lại thành một
đường kẽ hở nhỏ, đến cùng có thể nhìn rõ cái gì không cũng không biết.
Bốn đứa con
trái của hắn cũng bị bệnh giống hắn, nhưng mà bây giờ còn ở giai đoạn đầu,
không có tiến hóa đến trình trạng nghiêm trọng kia mà thôi, nhưng phát triển đến
tình trạng kia cũng là chuyện sớm hay muộn...
Thân Đồ Dạ họi
bác sĩ chuyên gia để hiểu rõ tình huống, bác sĩ nói đây là một loại bệnh rất quái,
trong lịch sử hiếm khi có người mắc phải, người của Đế gia cũng không biết là tạo
ra cái nghiệt gì, cha con năm người đột nhiên liền lục tục bị loại bệnh này, mặc
dù hao hết tiền tài, mời rất nhiều bác sĩ chuyên gia, nhưng vẫn như cũ không có
thuốc chữa được, chỉ phải đợi chết.
Cố Huy hiếu
kỳ hỏi cái bệnh này có phải di truyền hay không, bác sĩ rất khẳng định trả lời rằng
không phải, bọn họ đã điều tra DNA của cha con nhà Đế gia, không có loại thừa số
di truyền này, hơn nữa đời thứ ba của bọn họ, cháu trai cháu gái cũng không có
loại bệnh di truyền bệnh này...
Trước đó, bác
sĩ nhịn không được cảm thán: "Tôi làm nghề y đã vài chục năm, từ trước đến
giờ chưa bao giờ gặp qua loại bệnh quái, chuyện lạ như thế này, trước kia, tôi từ
trước đến giờ không mê tín, hiện tại cũng đang hoài nghi cả nhà bọn họ có phải
trúng tà hay không, là kiếp trước làm cái gì việc trái với lương tâm sao? Thật
sự là quá kỳ quái ."
Thân Đồ Dạ và
Cố Huy hai mặt nhìn nhau, đương nhiên là làm việc trái với lương tâm, dám có
tâm cơ với lão đại, nhưng bọn họ cũng trăm mối như tơ vò, trên thế giới này thật
sự có loại báo ứng như thế này sao? Vẫn là Lãnh Thanh Mặc dưới suối vàng biết
được kẻ thù giết cha của mình còn chưa chết, cho nên hóa thành quỷ hồn đến trả
thù ?
Quá không
thể tưởng tượng nổi ...
"Kỳ thật
cũng còn có một loại khả năng." Bác sĩ Kiều Trì bỗng nhiên lại bổ sung một
câu, "Ta nhóm liên tục hoài nghi bọn họ là trúng độc dược mạn tính, ở đây
đại khái là lý do để duy nhất có thể dùng y học để giải thích rõ ràng, nhưng mà
chúng tôi ngay từ đầu đã kiểm tra máu cho bọn họ, trong máu không có có độc tố
a..."
Nghe được
câu này, Thân Đồ Dạ nhớ tới một việc, trước lúc Lăng Tuyết sinh non, bọn họ luôn
hoài nghi con chó tên Bánh Bao kia có quan hệ, hắn đã sớm cho Cố Huy bắt con chó
kia đi kiểm tra, cũng không có tra được độc tố gì, hắn còn tưởng rằng là chính
mình đa nghi, sau đó, vẫn chứng minh là con chó kia có vấn đề, chỉ là độc tố đã
sớm bị người ta hóa giải mà thôi.
Người hạ độc,
thủ đoạn vô cùng cao siêu...
Trên cái thế
giới này, đại khái cũng chỉ có một mình Lãnh Thanh Mặc có thể làm được .
Thật chẳng
lẽ là hồn của hắn đến báo thù ?
Không!
Thân Đồ Dạ
không tin trên cái thế giới này thật sự có quỷ.
Nhưng mà, cái
kia lại giải thích thế nào? ?
Lẽ nào...
Lãnh Thanh Mặc căn bản cũng không có chết? ? ? ?
Không thể
nào.
Thân Đồ Dạ
chính mình đưa hắn đi bệnh viện , về sau...
"Chủ
nhân, ngài có phải hay không tận mắt thấy Lãnh Thanh Mặc hỏa táng ?" Cố
Huy thấp giọng hỏi.
"Tôi..."
Thân Đồ Dạ nhớ lại chuyện cũ, hắn còn thật không có tận mắt thấy Lãnh Thanh Mặc
hỏa táng, khi đó ở trên xe, Lãnh Thanh Mặc nói ra câu nói sau cùng liền không động
đậy, Lỗi Lạc kiểm tra hắn đã tắt thở, tuyên bố hắn chính thức tử vong, sau đó
đưa đến bệnh viện, bác sĩ cũng chứng thật là vô lực hồi thiên, sau đó liền trực
tiếp đưa đến nhà xác...

No comments:
Post a Comment