Kẻ Thù Bên Gối - Chương 422

Pinning poppies in honor of #MemorialDay in the US "We cherish too, the Poppy red That grows on fields where valor led, It seems to signal to the skies That blood of heroes never dies." #aromabotanical
"Bất kể như thế nào, cô ta cũng là người bị hại, coi như là tôi bồi thường một chút cho cô ta." 

Dù sao chuyện năm đó Đế gia thật là người bị hại, hơn nữa cuối cùng Lãnh Thanh Mặc cũng không có đuổi tận giết tuyệt, vô luận đối với chuyện mấy đứa trẻ cô nhi viện, còn là đối với bọn họ, đều lưu lại một tia thiện niệm, đương nhiên, một tia thiện niệm kia có lẽ, là cố kỵ sự an toàn của Lăng Tuyết và cảm thụ của cô hơn, nhưng mặc kệ như thế nào, một chút ít đều đủ để giải thích rõ, trong lòng hắn kỳ thật cũng không phải là một người xấu.
            Đặc biệt là lúc biết rõ hắn có sắp xếp với bọn nhỏ, tất cả mọi người đã chắc chắn hắn làm chuyện xấu, đối hắn hết hy vọng và tiếc hận còn có áy náy.
            Cho nên về sau chuyện hậu sự, không người nào dám mặt mặt, lúc nhập quan, lúc hỏa táng đều cho người khác làm thây...
            Bọn họ đều đứng cách thật xa cúi người chào tiễn đưa.
            Nói như thế, nếu như Lãnh Thanh Mặc thật sự muốn giả chết cũng không phải chuyện không thể nào. .
            Nhưng mà Thân Đồ Dạ nghĩ như thế nào cũng đều cảm thấy không thể nào, hắn chỉ là không có tự mình nghiệm chứng, nhưng Lỗi Lạc rõ ràng đã kiểm tra qua hơi thở của Lãnh Thanh Mặc, xác định là tắt thở, về sau, bệnh viện cũng đã xác định một lần nữa, bọn họ đều là nhân viên chuyên nghiệp, làm sao có thể chỉ một cái người chết hay chưa còn phân không rõ?
            "Chủ nhân..." Cố Huy nhẹ nhàng đẩy Thân Đồ Dạ, Thân Đồ Dạ phục hồi tinh thần lại, nhìn bác sĩ nói, "Tôi cần vào xem một chút."
            "Cái này..." Bác sĩ Kiều Trì có chút khó khăn, nhìn nhìn xung quanh, thấp giọng nói, "Vậy ngài nhanh lên đi, vạn nhất bị người cùa hoàng tộc phát hiện, tôi sẽ bị phiền toái ."
            "Uh" Thân Đồ Dạ gật đầu, "Yên tâm."
            "Nó ở bên cạnh, mời!"
            Bác sĩ Kiều Trì mang Thân Đồ Dạ và Cố Huy vào phòng đổi trang phục vô trùng, mang khẩu trang, sau đó dẫn bọn hắn vào phòng bệnh, hơn nữa cho lui vài bác sĩ đang trực tại chỗ này, nhìn bọn họ ra dấu tay, ý bảo nói có thể nghỉ năm phút, để bọn họ tốc chiến tốc thắng.
            Nhìn Đế Diệu Cường khoảng cách gần, lại là cảm thấy quái dị và kinh hãi, cảm giác con người này sống sót thật sự là sống không bằng chết.
            Thân Đồ Dạ coi như là cái gì đều đã được nhìn thấy, nhưng nhìn thấy cái bộ dạng này của Đế Diệu Cường, vẫn cảm thấy da đầu tê dại.
            Cố Huy chau mày, toàn thân nổi da gà, che miệng, đứng cách rất xa, một chút cũng không muốn đến gần.
            Thân Đồ Dạ đi tới, dùng tiếng Pháp nói với Đế Diệu Cường: "Đế Diệu Cường, ông có thể nghe được tôi nói chuyện không?"
            "Cậu... là ai..." Đế Diệu Cường còn có thể nói chuyện, làm Thân Đồ Dạ và Cố Huy cảm thấy khiếp sợ, mặc dù âm thanh rất trầm thấp, rất khàn khàn, nhưng miễn cưỡng vẫn có thể nghe được rõ ràng.
            Thân Đồ Dạ để sát tai vào hắn, từng chữ từng câu thong thả nói: "Tôi gọi Thân Đồ Dạ, là Con trai Thân Đồ Tiếu."
            Nghe được câu này, mặt Đế Diệu Cường nhăn nhăn nhúm nhúm cứng đờ, đôi mắt híp lại thành một khe hở kinh ngạc nhìn Thân Đồ Dạ, một hồi lâu mới mở miệng: "người của Thân Đồ gia... Cuối cùng cũng tìm đến ..."
            "Xem ra ông sớm đã đoán được." Thân Đồ Dạ nhíu mày nhìn hắn, "Cũng đúng, đã đến cái thời điểm này rồi, ông đã không có có cái gì tốt mà che đậy, một nhà Đế Diệu Dương bốn người là ông hại chết không có sai đi?"
            "A, ha ha..." Đế Diệu Cường thế nhưng lại cười, cười đến khô khốc kỳ quái, "Tôi là mua được thủ hạn của cha cậu mưu hại bọn họ, nhưng mà, nếu như không là cha cậu bắt bọn họ, tôi làm sao có thể có cái cơ hội này? Cho nên, các Thân Đồ gia các người vĩnh viễn cũng khó có khả năng thoát khỏi quan hệ."
            Chân mày Thân Đồ Dạ nhíu chặt hơn, Đế Diệu Cường cuối cùng đã thừa nhận, người hại chết một nhà bốn người Đế Diệu Dương thật sự là hắn, nhưng mà, hắn giống như biết rõ Thân Đồ Dạ là vì sao mà đến...
            Đến chết còn muốn kéo Thân Đồ gia bọn họ, thật sự là một lão già tâm địa ác độc.
            "Báo ứng, đều là báo ứng..." Đế Diệu Cường thê lương cười, "Thân Đồ Tiếu làm chuyện xấu, cho nên chết sớm, tôi làm chuyện xấu, còn sống lâu hơn hai mươi năm, cho nên hiện tại muốn tôi dùng phương thức tàn nhẫn như thế đến hoàn lại... Ha ha, ha ha..."
            Hắn là đang tiếc hận nhân sinh của chính mình, nhưng cũng không có vì hành động năm đó của chính mình mà cảm thấy áy náy và hối hận.
            "Nhìn dáng vẻ của ông, ông đại khái còn không biết phải không? Bốn con trai của ông và ông bị bệnh giống nhau?" Thân Đồ Dạ trào phúng nói, "Ông chính mình nhận được báo ứng thì cũng thôi đi, còn liên lụy đến bốn đứa con trai, lẽ nào trong lòng không có một điểm áy náy sao?"
            "Cậu nói cái gì?" Đế Diệu Cường vô cùng khiếp sợ, hắn hiển nhiên cũng không biết Thân Đồ Dạ đang nói chuyện gì, thân thể héo rút bởi vì kích động mà run rẩy, gượng chống muốn ngồi dậy, nhưng mà không có cách nào chống đỡ nổi thân thể giống như củi khô vậy, chỉ có thể dùng âm thanh bị tổn hại truy hỏi, "Cậu nói bốn đứa con trai của tôi, cũng, cũng mắc phải loại bệnh quái này? Cậu nghe ai nói ? Là ai? ? ?"
            "Bọn họ thế nhưng không có nói cho ông biết." Thân Đồ Dạ lạnh lùng nhìn hắn, "Xem ra là muốn cho ông chết được sảng khoái nhanh một chút, không cần lưng đeo quá tâm lý tội ác..."
            "Cậu đến cùng là nghe ai nói ? Là ai nói cho cậu biết ? Cậu cố ý chọc giận tôi có đúng hay không? Nhất định là..." Đế Diệu Cường chưa từ bỏ ý định truy hỏi, "Bốn người bọn họ không một chút quan hệ với chuyện kia, Đế Phong muốn trả thù cũng không cần tìm bọn họ a..."
            Đế Phong, trả thù! ! ! !
            Thân Đồ Dạ nghe được hai chữ mấu chốt này, lập tức hai mắt tỏa sáng: "Ông nói cái gì? Ông nói là Đế Phong đem các người biến thành dạng này ?"
            "Nếu không thì sao?" Đế Diệu Cường bi thương cười khổ, "Lúc trước tôi phải ngoan độc thêm một chút, nhổ cỏ nhổ tận gốc, cũng sẽ không lưu lại chút ít hậu hoạn này."
            "Thật sự là hắn?" Cố Huy vô cùng khiếp sợ, nhịn không được hỏi, "Hắn không phải là đã chết sao?"
            Thân Đồ Dạ nhướng mày, cảnh báo Cố Huy, Cố Huy cuống quít câm miệng.
            Lãnh Thanh Mặc thân phận ngũ đế chi nhất không có bao nhiêu nhân biết rõ, tự nhiên, chuyện hắn chết thảm cũng không người nào biết...
            "Tôi không biết rõ các cậu nói cái gì..." Đế Diệu Cường không có hứng thú để ý tới tin tức này, "Hắn tới tìm chúng tôi báo thù , tôi nhìn thấy hắn, hắn và cha hắn giống nhau như đúc..."
            "Hắn thật không có chết?" Cố Huy quá sợ hãi.
            "Có lẽ là ảo giác." Thân Đồ Dạ vẫn như cũ không muốn tin tưởng, "người trong lòng có tội ác sẽ dễ dàng sinh ra ảo giác, đem báo ứng của mình biến thành là người khác đến trả thù."
            "Cậu mau nói cho tôi biết, các con của tôi thật sự cũng bị loại bệnh này sao?" Đế Diệu Cường truy hỏi, "Không có ai cho ta biết này chuyện này, là cậu cố ý chọc giận tôi có đúng hay không?"
            "Ông đã không tin lời của tôi, như vậy hiện tại, tôi trả lời cho ông cũng không có ý nghĩa." Thân Đồ Dạ không có ý định nói thêm gì nữa, "Ông và Đế Diệu Dương là anh em ruột thịt, cha hắn là chú ruột của ông, thế nhưng ông cũng hạ thủ được, hiện tại dẫn đến kết cục này cũng là trừng phạt đúng tội, hưởng thụ thật tốt thời gian cuối cùng này đi, chờ ông chết rồi, nhất định sẽ xuống địa ngục ! ! !"
            Nói xong, Thân Đồ Dạ đứng dậy rời đi...
            "Chờ một chút..." Đế Diệu Cường muốn đứng lên truy hỏi, "Cậu mới vừa nói đến cùng có phải sự thật hay không? Phải hay không?"
            Thân Đồ Dạ không để ý đến hắn, Cố Huy mở cửa phòng, hai người đi ra ngoài, Đế Diệu Cường đang ở trong kích động truy hỏi...
            Bác sĩ Kiều Trì chờ ngoài cửa khuôn mặt u sầu: "Thân Đồ tiên sinh, ngài làm sao lại nói việc này ra ngoài ? Sau này tôi có thể bị phiền toái ."
            "Anh cũng không nói là không thể nói a, chúng tôi đều cho rằng hắn biết rõ." Cố Huy hỏi ngược lại, "Làm sao chuyện này hắn thế nhưng không biết?"
            "Sau khi hắn nhập viện, các con hắn mới lục tục vào, vì không muốn ảnh hưởng đến bệnh tình của hắn, hoàng tộc để cho chúng tôi giấu giếm đi, nhưng mà..." Bác sĩ Kiều Trì nhìn xuyên qua của thủy tinh nhìn vào trong phòng bệnh của Đế Diệu Cường, thở dài nói, "Hắn hiện tại đang trong loại tình huống này, giấu giếm cũng không có ý nghĩa gì ..."
            Trong phòng bệnh truyền đến "Phù phù" một tiếng, Thân Đồ Dạ quay đầu nhìn lại, Đế Diệu Cường từ trên giường ngã xuống, như một con bò sát trước khi chết bò tới hướng ra cửa.
            Bác sĩ Kiều Trì cuống quít gọi nhân viên cứu hộ đến xử lý, đoàn người bị công việc lu bù lên...
            Thân Đồ Dạ cứ như vậy giương mắt lạnh lẽo nhìn Đế Diệu Cường, nhớ tới trong tài liệu có nói đến bốn đứa con trai của Đế Diệu Cường tội ác chồng chất, không chuyện ác nào không làm.
            Kết cục của người một nhà này, đều nên được!
            Không có chút quá đáng nào.
            ...
            Lúc rời đi, tâm sự Thân Đồ Dạ nặng nề, như có điều suy nghĩ.
            Cố Huy không dám quấy rầy hắn, nhưng là đối với cái chết của Lãnh Thanh Mặc đã rất hiếu kỳ, trong lòng ngứa khó nhịn.
            Rất lâu sau đó, Thân Đồ Dạ mới phục hồi tinh thần lại, cầm điện thoại gọi Lỗi Lạc, cũng muốn hỏi hỏi chuyện hậu sự của Lãnh Thanh Mặc, nhưng mà Lỗi Lạc không có nghe điện thoại.
            Thân Đồ Dạ nhớ tới, Lỗi Lạc hôm nay cùng Thân Đồ Phong Hoa cùng đi chụp hình cưới, khó có được bỏ xuống công vụ một ngày, Thân Đồ Dạ không đành lòng lại dùng loại chuyện đó làm phiền nhiễu hắn, vì vậy để điện thoại di dộng xuống.
            "Chủ nhân..." Cố Huy rốt cục vẫn không nhịn được hỏi, "Ngài nói, đến cùng là Lãnh Thanh Mặc đã chết hay chưa a?"
            "Tôi không biết rõ..."
            Âm thanh Thân Đồ Dạ trầm thấp, mang một tia sầu lo, nói thật, mười mấy năm qua, hắn cũng không từng đụng phải đối thủ nào như vậy, cho dù là Tôn Dạ loại người như vậy, cũng là công khai đấu tranh, duy chỉ có Lãnh Thanh Mặc, lúc nào cũng cho hắn một loại cảm giác nguy cơ.
            "Trác gia đang chuẩn bị hôn lễ, bằng không tôi liên lạc một chút với Đường Tiêu, nhờ hắn đi tra một chút?" Cố Huy biết rõ băn khoăn của Thân Đồ Dạ.
            "Uh" Thân Đồ Dạ gật gật đầu, "Nói hắn không nên quấy nhiễu Lỗi Lạc, ngầm vụng trộm điều tra là được rồi."
            Lỗi Lạc thật vất vả mới theo đuổi được Thân Đồ Phong Hoa, hai người sắp đi vào cung điện hôn nhân, trăm năm lão thụ cuối cùng cũng nở hoa, cái thời điểm này, Thân Đồ Dạ không đành lòng quấy rầy hắn, huống chi, chuyện kia cũng không phải là có thể điều tra ra kết quả trong thời gian ngắn.
            "Tôi hiểu rõ." Cố Huy ngay lập tức đi liên lạc, rất nhanh đã sắp xếp xong, lập tức hỏi Thân Đồ Dạ, "Đêm nay chín giờ, liveshow của Hàn Vũ Thần diễn ở rạp hát lớn của hoàng thất, bọn Lăng tiểu thư đều ở đây, ngài... Muốn đi sao?"
            "Đương nhiên muốn đi." Thân Đồ Dạ không chút do dự trả lời, "Không làm cho những đoán mò kia ảnh hưởng đến tâm tình."
            "Vâng, tôi đã sớm sắp xếp tốt ." Cố Huy cười nói, " vị trí VIP đã bao xong."
            "Uh" Thân Đồ Dạ gật gật đầu, "Đúng, trước để nói cậu xử lý một chuyện đều xử lý xong chưa?"
            "Ngài là nói là chuyện của Bạch Mẫn Nhi?" Cố Huy nói, "Hàn Vũ Thần đã sớm sắp xếp bệnh viện tốt nhất để cô ta bình phục, bác sĩ tâm lý tốt nhất, cái gì tôi cũng làm không được, chỉ là thue luật sư với giá cao mua lại cổ phần của tập đoàn Bạch thị để lưu lại, mặc dù Tập đoàn Bạch thị  không còn, nhưng mà phần di sản còn lại cũngđã đầy đủ để cô ta áo cơm không lo qua nửa đời sau."
            "Bất kể như thế nào, cô ta cũng là người bị hại, coi như là tôi bồi thường một chút cho cô ta." Thân Đồ Dạ vuốt vuốt ấn đường, "chuyện của Nhược Hi thì sao?"
            "Đều dàn xếp tốt lắm, học viện nghệ thuật hoàng thất Đan Mạch, một biệt thự vườn, ba người giúp việc, hai người vệ sĩ..."
            "Được rồi"

No comments:

Post a Comment