![]() |
| Là hắn! ! ! |
Thân Đồ Dạ đem cuộc sống của mọi người đều sắp xếp cực kỳ tốt,
trừ mình ra...
Cái chết của
Lãnh Thanh Mặc để lại trong lòng Lăng Tuyết một cái khúc mắc vô pháp tháo gỡ, vô luận làm như thế nào Thân Đồ Dạ cũng
không thể để cái kết này tiếp tục, khoảng cách của bọn họ càng ngày càng xa, nếu
vẫn để tiếp tục như thế, hắn chỉ sợ sẽ mất đi cô ...
Nếu như
Lãnh Thanh Mặc thật sự là giả chết, như vậy một chiêu này của hắn cũng thật cao
minh.
Không chỉ
thành công thoát khỏi phản kích của Dạ Vương, còn để lại trong lòng Lăng Tuyết một
vị trí vĩnh hằng, làm cho cô vĩnh viễn sẽ không quên hắn; quan trọng hơn là, hắn
có thể dùng loại phương thức này để thành công chia rẽ Lăng Tuyết và Thân Đồ Dạ,
làm cho bọn họ cả đời cũng chỉ có thể xa xa nhìn nhau, không có cách nào đi đến
cùng nhau...
Chỉ một
chiêu này, cũng đã là sự trả thù tốt nhất với Thân Đồ Dạ, so với giết hắn còn
ác hơn! ! ! !
Nghĩ tới những
thứ này, Thân Đồ Dạ không khỏi rùng mình, Lãnh Thanh Mặc, thật chẳng lẽ là tôi
xem nhẹ cậu rồi?
...
Chuẩn bị lâu
như thế liveshow cuối cùng cũng bắt đầu, trang phục của Lăng Tuyết hôm nay rất lộng
lẫy, một thân váy đen huyễn khốc, trang sức vô cùng quý giá trên tay, đôi môi màu
đỏ tươi, trên sân khấu biểu thị rõ phong độ của nữ vương.
Hàn Vũ Thần
mở màn với một ca khúc rock'n'roll mạnh mẽ bạo phát, hai người hát một chút thì
nhảy vũ đạo, ăn ý mười phần, dáng nhảy của Lăng Tuyết có một loại tư thế oai
hùng hiên ngang khí phách, còn nhiều hơn một phần xinh đẹp với cái nhìn có chút
lạnh lùng, làm cho fan dưới sân khấu vô cùng mê luyến.
Kỳ thật fan
của Hàn Vũ Thần đại đa số đều là nữ sinh, hiển nhiên nữ minh tinh hợp tác diễn
sẽ dễ dàng khiến người ta phản cảm, nhưng mà khi Lăng Tuyết xuất hiện lại là một
kỳ tích, fan người hâm mộ chẳng những không có phản cảm, ngược lại đặc biệt kỳ
vọng hai người bọn hắn đi đến cùng nhau.
Ca khúc thứ
nhất, tiếng thứ nhất bắt đầu liền chấn động toàn trường, hơn vạn fan cùng chung
hoan hô, tình cảnh vô cùng rung động.
Thân Đồ Dạ
rất nhiều năm chưa tham dự vào loại tình cảnh náo nhiệt như thế này, nghe đau đầu,
hắn cảm giác mình đại khái là đã già rồi, đã không thích ồn ào, đặc biệt là nhìn
Lăng Tuyết và Hàn Vũ Thần diễn những động tác vũ đạo ái muội như lửa, đôi mắt bốc
hỏa, thật muốn xông lên sân khấu kéo Hàn Vũ Thần xuống đánh một trận.
Có trời mới
biết hắn dùng bao nhiêu khí lực mới khắc chế chính mình, mắt lạnh nhìn Lăng Tuyết
trên sân khấu, trong lòng giận dữ nghĩ, về sau lúc hòa hợp lại, nhất định phải
làm cho cô chỉ cho về nhà nhảy cho một mình hắn xem thôi.
...
Vị trí Thân
Đồ Dạ ngồi vô cùng rõ ràng, Lăng Tuyết liếc mắt liền nhìn thấy, nhưng cô cũng
không có vì vậy mà dao động, luôn chuyên tâm vào biểu diễn vũ đạo.
Tiết mục của
Hàn Vũ Thần có một phần ba đều là hợp xướng, mặt khác còn có vài tiết mục là
Lăng Tuyết solo, phần diễn của Lăng Tuyết cũng tương đương với phần diễn của hắn,
đạo diễn nói là nhìn trúng giá trị thị trường của Lăng Tuyết, muốn cô đem toàn
lực phát huy được, kéo theo độ hot của Hàn Vũ Thần.
Lăng Tuyết
không phụ sự kỳ vọng, trên sân khấu tận tình phô diễn độ thanh xuân, mị lực của
chính mình, giọng hát của cô có một loại khí chất đặc biệt, vũ đạo cũng hòa vào
làm một thể, khiến người ta vì ...
Thân Đồ Dạ
không chớp mắt nhìn chằm chằm cô, phát hiện cô chỉ có ở trên sân khấu mới có thể
quên hết mọi thứ, cũng chỉ có ở trên sân khấu, cô mới có thể cười...
Có phải cô ấy
đã lâu không cười ?
Trong lòng
hắn tính toán, không khỏi có chút ít cảm khái.
...
Lăng Tuyết ở
trên sân khấu biểu diễn rất nhiệt tình, đã bỏ xuống tất cả áp lực, dường như mọi
thứ đều trở lại như trước, cô lại biến thành một Lăng Tuyết vô tư vô lự, dùng
âm nhạc chinh phục toàn bộ thế giới.
Hàn Vũ Thần
rất hưởng thụ sự ăn ý giữa bọn họ, cái này người khác đều không thể thây thế được,
chỉ có giữa bọn họ mới có.
Sự biểu diễn
của hai người đã cho thấy được sự dày công tôi luyện, hoàn mỹ được không chê
vào đâu được.
Diễn một mạch
hoàn thành ba tiết mục hợp diễn, Hàn Vũ Thần cũng hát solo vài bài hát, hiện tại
là tiết mục đơn ca của Lăng Tuyết một ca khúc kinh điển tiếng Quảng Đông của Lão
Ca (rất hiếm).
Âm nhạc
vang lên, cô dùng giọng trầm thấp nói lời dạo đầu, "tôi muốn tặng ca khúc
này cho một người bạn cũ, hy vọng hắn ở thiên đường có thể nghe thấy, đúng vậy,
tôi tin tưởng, hắn sẽ lên thiên đường..."
Câu nói cuối
cùng, giọng cô run rẩy, đôi mắt ngấng lệ.
Dưới sân khấu,
Thân Đồ Dạ nhắm mắt lại, không đành lòng nhìn nữa, trong lòng cô thủy chung vẫn
giữ lại vị trí cho Lãnh Thanh Mặc, cái chết của hắn đối với cô mà nói chính là
cái gai trong lòng, cả đời này đại khái cũng sẽ không thể tiêu tan . . . .
"Hai
tay hắn ôm tôi lúc ban đầu đã qua trong một cái chớp mắt
Từng cười mềm
mại nhưng không biết làm sao lại lại tin tưởng
Trong thế
giới yếu đuối tăm tối của tôi
Cho nên muốn
được một vòng tay
Để cho tôi lười
nhác trốn vào trong vòng tay của hắn
Vô luận trong
thực tế hay trong mộng
Mỗi giây đều
là hắn
Từ trước đến
giờ không có phát hiện ra
Trong hơi
thở của hắn đã làm tôi mê mụi
Trong lúc
tôi yếu đuối nhất hắn luôn ở bên
Tùy tiện
cũng làm tôi cảm động
Cũng không
hiểu được như thế nào như tôi hoàn toàn chết lặng trong phóng túng
Rất hiếm khi
dũng khí của tôi đều là hắn cho
Thật sự phải
có được hắn nhiều hơn
Lúc chia xa
mới làm tôi hiểu được
Từng chuyện
xưa trôi qua cũng là phần cuối
Đơn giản chỉ
là biệt ly
Lúc nào
cũng biệt ly..."
Lăng Tuyết
hát vô cùng thâm tình, trong tiếng ca còn mang một loại tiếc nuối, một loại cảm
giác tiếc nuối của biệt ly.
Bài hát này
ca từ cơ bản là viết về một cô gái thất tình vượt qua và dũng cảm mặt đối quá
khứ, đi hướng đến tương lai, nhưng mà bây giờ Lăng Tuyết dùng để nhớ lại Lãnh
Thanh Mặc, muốn dùng loại phương thức này để biểu đạt hoài niệm đối hắn, cảm
kích, và áy náy...
Ban đầu không
khí như lửa, cuồng dã đã dần dần trở nên thâm tình, người hâm mộ đều an tĩnh lại,
yên lặng đong đưa, vung vẫy ánh huỳnh quang trong tay, lẳng lặng nghe cô ca
hát.
"Mất
đi nhà tiên tri là hắn
Tôi cũng có
thể không cần vong tay kia, không khóc cũng không tức giận
Từ lúc ban
đầu, tôi ngày ngày chỉ chờ có hơi ấm của hắn
Còn tôi thì
quá sợ lạnh nên phải dựa vào người yêu mới cảm nhận được sự ấm áp
Ai ngờ đến
hôm nay chỉ được một cái vẫn..."
Hát đến câu
này, giọng Lăng Tuyết có chút ít nghẹn ngào , ánh mắt trong lúc vô tình quét
qua đám người, thế nhưng trông thấy một đôi mắt lạnh màu lam quen thuộc! ! ! !
Cô sửng sốt,
kinh ngạc nhìn chằm chằm đôi mắt kia, đã quên phải tiếp tục hát nữa, đã quên phản
ứng, thậm chí đã quên hô hấp, đã quên tim đập...
Là hắn? ?
Thật sự là
hắn sao?
Hắn trở về
?
Hóa thành
quỷ hồn trở về nghe cô ca hát?
Giống như lúc
ban đầu bọn họ quen biết nhau vậy, mỗi đêm đều lẳng lặng ngồi ở dưới sân khấu ở
một góc nào đó, xa xa nhìn cô, làm bạn cùng cô...
Thân Đồ Dạ
chau mày, Lăng Tuyết làm sao thế?
Đột nhiên
có chút ít khác thường!
Hắn quay đầu
lại, thuận theo ánh mắt của nhìn qua, khắp nơi đều là ánh huỳnh quang chói mắt,
nhìn không ra cái gì.
"Lăng
Tuyết làm sao thế?"
Hậu trường,
Hàn Vũ Thần, Chị An, còn có Hàn Bắc Hàn Giai và Năm Khúc, bọn họ đều nóng lòng.
Không biết
rõ chuyện gì xảy ra, Lăng Tuyết đột nhiên ngây người tại chỗ, lạnh lùng nhìn
phía xa, đã quên hát tiếp, giống như bị kẹt gì đó vậy, nếu là chỉ có mấy giây
hoãn thần còn tốt, nhưng mà đã mười mấy giây, âm nhạc đều qua vài đoạn ngắn...
"Vũ Thần,
nhanh đi hỗ trợ đi." Chị An nhanh chóng thúc giục Hàn Vũ Thần.
Hàn Vũ Thần
cầm lấy micro liền lên đài, ở trong hậu trường hắc đã hát tiếp, ánh đèn đã chiếu
tới trên người hắn, bầu không khí thay đổi, hắn đột nhiên xuất hiện, dường như
một người chết đi, cố nhân lại trở về bên cạnh Lăng Tuyết, làm cho dưới sân khấu,
người hâm mộ lại nhen lên một loại cảm động khác không giống nhau...
Mà lúc này,
Lăng Tuyết mất khống chế chạy xuống dưới sân khấu, còn hô to : "Thanh Mặc,
Thanh Mặc..."
Trong lòng Thân
Đồ Dạ cả kinh, ánh mắt lần nữa nhìn quét xung quanh, quả nhiên phát hiện một
bóng người quen thuộc - -
Là hắn! ! !
Lãnh Thanh
Mặc! ! ! !
Vừa rồi
Lăng Tuyết cũng là bởi vì nhìn thấy hắn cho nên mới phải mất khống chế, hiện tại
hắn đã di chuyển tới chỗ hành lang, chuẩn bị rời đi...
Thân Đồ Dạ
lập tức liền đuổi theo...
Trên sân khấu,
Hàn Vũ Thần đã giữ chặt Lăng Tuyết, hơn nữa khống chế được cục diện.
Ngũ ca tiến
lên dẫn cô xuống...
...
Mặc dù có một
đoạn ngắn bị lỗi nhịp, nhưng cũng may có tiếp ứng đúng lúc, cũng không có vấn đề
quá lớn.
Sau đó liveshow
thuận lợi tiến hành đi xuống, Hàn Vũ Thần giải thích với fan mê ca nhạc, Lăng
Tuyết có một người bạn cũ tri kỷ trước đó không lâu bởi vì bệnh qua đời, cô hát
bài hát này là hiến tặng cho hắn, nhất thời tâm tình mất khống chế, cho nên mới
phải mắt lỗi như vậy, hy vọng fan thông cảm.
Fan đương
nhiên thông cảm, không chỉ thông cảm, còn thật cảm động.
Ngũ ca truy
hỏi Lăng Tuyết vì cái gì mất khống chế, Lăng Tuyết hồn bay phách lạc nói:
"Em nhìn thấy Thanh Mặc, hắn đã ở dưới sân khấu nghe em hát."
Tất cả mọi
người sửng sốt, mọi người hai mặt nhìn nhau, nhăn mày lại.
Ngũ ca thấm
thía nói: "Tiểu Tuyết, Lãnh Thanh Mặc đã không còn, hắn không thể nào ở
đây được."
"Tôi
ngược lại nhìn thấy Thân Đồ Dạ, hắn bao hết hàng thứ nhất, từ lúc mở màn đến
bây giờ liên tục ngồi ở chỗ kia nhìn em diễn xuất, em cũng không có nhìn tới."
Hàn Bắc nói đúng trọng tâm nói, "Tôi nhìn hắn đối với em rất để tâm, em
không nên chỉ nhớ mỗi Lãnh Thanh Mặc ."
"Chuyện
đã qua hãy để cho nó qua đi." Hàn Vũ Thần vỗ vỗ vai Lăng Tuyết, "Anh biết
rõ em là vì chuyện kia mà cảm thấy áy náy, cho nên trong lòng luôn không bỏ được,
nhưng mà người chết đã chết, em không nên thương tâm khổ sở ..."
"Đúng,
cần phải quý trọng người trước mắt." Ngũ ca khuyên nhủ, "Thân Đồ Dạ
không có làm gì sai, em không đối hắn như vậy..."
"Bây
giờ không phải là thảo luận chuyện tình cảm, mà là một sự thật, em thật nhìn thấy
Lãnh Thanh Mặc, em nhìn thấy hắn, hắn không có chết." Lăng Tuyết kích động
đến nói năng lộn xộn, "Nhưng mà, hắn làm sao lại không chết được? Em tận mắt
nhìn thấy hắn qua đời, hắn liền chết trong lòng em ..."
"Dưới
sân khấu hơn vạn fan, hơn nữa một mảnh đen kịt, chỉ có ánh huỳnh quang và ánh
sáng của di động, em làm thế nào mà có thể nhìn thấy hắn?" Ngũ ca đưa ra vấn
đề thực tế mà so sánh, "Hơn nữa hàng thứ nhất đều là người của Thân Đồ Dạ."
"Hắn ở
hàng thứ hai..." Lăng Tuyết che trán, "Em cũng hoài nghi chính mình
là hoa mắt sinh ra ảo giác, nhưng mà... Nếu như là ảo giác, Thân Đồ Dạ làm sao
lại đuổi theo chứ? Hắn đuổi theo, giải thích rõ hắn cũng nhìn thấy ."
Nghe được
câu này, tất cả mọi người trầm mặc, đúng vậy, Thân Đồ Dạ khi đó cũng có chút
khác thường, còn giống như vội vàng đuổi theo vậy, lẽ nào hắn cũng phát hiện
cái gì ?
"Tất cả
không nên ở chỗ này suy đoán, gọi điện thoại hỏi hắn một chút là biết ." Năm
Khúc đưa điện thoại di động cho Lăng Tuyết.
Lăng Tuyết
do dự một chút, rốt cục vẫn phải bấm gọi Thân Đồ Dạ - -
Thân Đồ Dạ
đuổi theo ra khỏi sân khấu, đến bóng dáng của Lãnh Thanh Mặc đều không nhìn thấy,
nhưng mà hắn vô cùng khẳng định, vừa rồi ở rạp hát, hắn xác thực xác thực nhìn
thấy một cái bóng lưng rất giống Lãnh Thanh Mặc, nhưng mà chỉ có một cái bóng
lưng, hắn cũng không thể khẳng định đó chính là Lãnh Thanh Mặc.
Nếu như
không phải là chuyện của Đế gia làm hắn đã có tiên đoán, hắn chắc chắn sẽ không
đuổi theo, dù sao chỉ dựa vào một bóng lưng cũng không thể nói rõ cái gì, huống
chi là ở một nơi tối như vậy. .
Đang nghĩ
ngợi, di động của hắn vang lên , là Lăng Tuyết gọi tới, thật sự là khó có được,
hắn chuẩn bị nghe điện thoại, lúc này, đồng hồ đeo tay của hắn cũng chấn động,
là Lỗi Lạc đánh tới ...

No comments:
Post a Comment