Kẻ Thù Bên Gối - Chương 425


yellow daisies garlanded in the chapel and strewn   in the candlelight  in my wedding bouquet    and on my head    filled with hope  they did not survive the harshness of that daylight nor did we   only the daisies in my garden remain in my life    soft to the touch   and  growing every year     they allow me this beauty and the memory
Có lẽ, đây chính là lúc hắn nên quay đầu lại……
Lúc Lăng Tuyết tìm thấy Thân Đồ , Lãnh Thanh Mặc đã đi rồi, cô lôi kéo Thân Đồ Dạ kích động truy hỏi: “Anh ấy đâu? Người khác đâu? Anh ấy đi đâu vậy? Có phải anh ấy  thật sự không có chết hay không? Anh ấy còn sống đúng hay không? Vừa rồi ở rạp hát cái thân ảnh kia là anh ấy đúng hay không?”
Hỏi một hơi rất nhiều rất nhiều vấn đề, Thân Đồ Dạ một câu cũng không có trả lời, chỉ là nhìn thật sâu Lăng Tuyết, giống như đang nhìn một người xa lạ.
Một năm này, cô rốt cuộc cũng mở miệng nói chuyện với hắn, nhưng mà chỉ là đang truy hỏi  tin tức của Lãnh Thanh Mặc.
Hắn nhớ tới vừa rồi Lãnh Thanh Mặc nói câu nói kia……
“Cái kia chỉ có thể nói là tình cảm của các người không đủ sâu, hoặc là chính xác mà nói, cô ấy không có yêu cậu như vậy.”
Tuy rằng Thân Đồ Dạ đã thật sự phản bác lời của Lãnh Thanh Mặc một cách sắc bén, nhưng mà trong lòng cũng không có cái gì gọi là tự tin.
Bởi vì rất nhiều lúc, hắn thật sự phân không rõ Lăng Tuyết rốt cuộc có yêu hắn hay không, nếu cô thật sự yêu hắn như vậy , làm như thế nào trong một năm cũng không để ý tới hắn?
Bởi vì một người đàn ông sao?
Nhưng không phải là hắn giết.
Hắn rốt cuộc làm sai cái gì?
Cô lại đối xử như vậy với hắn?
“Thân Đồ Dạ, anh vì sao không nói lời nào?” Lăng tuyết kích động truy hỏi, “Em hỏi anh đó, Lãnh Thanh Mặc có phải hay không……”
“Uh!” Thân Đồ Dạ rốt cuộc cũng nói chuyện, quyết đoán mà dứt khoát, còn mang theo một tia trào phúng, “Lãnh Thanh Mặc không có chết, em vui lắm phải không??!!!”
“Anh ấy ở đâu?” Lăng tuyết lôi kéo cánh tay Thân Đồ Dạ, kích động truy hỏi, “Anh vừa rồi có hỏi anh ấy không? Hắn hiện tại anh ấy đi nơi nào? Anh biết làm  thế nào tìm được anh ấy đúng không?”
“Đúng vậy, tôi biết.” Thân Đồ Dạ cố nén lửa giận trong lòng, “Như thế nào? Em rất muốn nhìn thấy hắn?”
“Em……” Lăng tuyết nhất thời nghẹn lời, cô không biết nên trả lời như thế nào, cô chỉ là bức thiết muốn chứng thực Lãnh Thanh Mặc rốt cuộc có phải thật sự không có chết hay không, nếu mà, như vậy thì rốt cuộc cô có thể không thẹn, không oan uổng, khổ sở, bế tắc trong lòng đều có thể giải thoát, không bao giờ có nhiều áy náy và tự trách trong lòng như trước.
Chỉ vì, phản ứng của Thân Đồ Dạ giống như có chút không bình thường, anh là đang tức giận  sao?
“Yên tâm, tôi sẽ làm cho em nhìn thấy hắn.”
Thân Đồ Dạ lui một bước về phía sau, làm giản ra khoản cách giữa Lăng Tuyết và hắn, cánh tay hắn cũng rút ra như vậy, lửa giận trong ánh mắt hắn dần dần tắt, thay vào đó chính là đau lòng.
Lăng tuyết ngây ngẩn cả người, không rõ anh vì cái gì mà có hành động như vậy, cô chỉ là muốn biết một đáp án mà thôi, cái đáp án này đối với cô mà nói rất quan trọng, rốt cuộc cái chuyện sống chết này có cái gì vấn đề sao?
“Nếu trong lòng em thật sự có hắn, nếu……” Thân Đồ Dạ nhíu chặt mi, cắn răng, nói ra câu này nghẹn thật lâu nói, “Nếu người em yêu là hắn, tôi thành toàn cho các người!”
“Cái gì?” Lăng tuyết lập tức chấn động, trong lòng luống cuống một chút, hoảng hốt giống như đã hiểu rõ tâm tư của Thân Đồ Dạ, anh là hiểu lầm, cho rằng cô yêu Lãnh Thanh Mặc, cho nên mới sẽ xa cách anh……
Lúc Lăng Tuyết phục hồi tinh thần lại, Thân Đồ Dạ đã giận dữ rời đi, cô nhìn theo bóng dáng anh càng ngày càng xa, há miệng thở dốc, lại trước sau không gọi ra tên của anh.
Có một số việc không thể giải thích, càng giải thích càng loạn, huống chi, hiện tại cái cô muốn biết chỉ là Lãnh Thanh Mặc còn sống hay đã chết, trước khi biết rõ ràng vấn đề, cô không có tâm tư để ý đến những chuyện khác.
Hiện tại Thân Đồ Dạ tâm tình khó chịu, tính tình táo bạo, cho dù cô có đuổi theo cũng vô dụng, hắn sẽ không nói cho cô đáp án, có khả năng sẽ còn cãi nhau một trận, hậu quả càng thêm nghiêm trọng, vẫn nên chờ anh ấy bình tĩnh một chút trước đi.
……
Năm Khúc và Hàn Vũ Thần, lúc bọn họ tìm được Lăng Tuyết, Lăng Tuyết chính là đang thất hồn lạc phách đi trở về, mọi người nhìn thấy cô bình an không có việc gì, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.
“Tiểu Tuyết, em có nhìn thấy Lãnh Thanh Mặc không?” Năm Khúc vội vàng truy hỏi.
“Không có.” Lăng tuyết lắc đầu, “Lúc em chạy tới chỉ nhìn thấy Thân Đồ Dạ.”
“Thân Đồ Dạ nhìn thấy Lãnh Thanh Mặc? anh ấy nói như thế nào?” Hàn Vũ Thần cũng vô cùng sốt ruột.
“Anh ấy nói Lãnh Thanh Mặc không có chết……” Lăng tuyết trầm thấp nói, “Nhưng em không thể khẳng định anh ấy có phải đang giận lẩy hay không……”
“Sao có thể?” Hàn Vũ Thần cảm thấy thật không thể tưởng tượng, “Em không phải nói là em tận mắt nhìn thấy Lãnh Thanh Mặc chết sao? Hậu sự của hắn toàn bộ hành trình em đều tham dự, sao có thể từ chết mà sống lại?”
“Uh, chuyện này không có khả năng đi.” Năm Khúc cũng cảm thấy không dám tin tưởng, “Nếu tính em phân không rõ ràng lắm, thì Thân Đồ Dạ và Trác Việt cũng phân không rõ ràng được sao? Lúc trước, bọn họ đều chính mắt chứng kiến.”
“Hiện tại, trong lòng em thật sự loạn……” Lăng tuyết giơ tay che cái trán lại, “Em muốn được yên lặng một chút.”
Lăng tuyết hy vọng Lãnh Thanh Mặc còn sống, cho nên mới theo bản năng không đi để ý tới những cái logic của sự thật, nhưng mà lời của Hàn Vũ Thần và Năm Khúc nhắc nhở cô, chuyện này quá ly kì, căn bản không có khả năng phát sinh……
“Đi về trước đi.” Năm Khúc nói, “Vũ thần, buổi biểu diễn vừa mới kết thúc, còn có truyền thông phỏng vấn và buổi họp mặt fan, cậu trước hết về lại rạp hát đi, đừng chậm trễ chuyện của cậu. Tôi đưa Tiểu Tuyết về khách sạn.”
“Này……” Hàn Vũ Thần không yên tâm Lăng Tuyết, nhưng mà nghĩ đến Lăng Tuyết hiện tại muốn thanh tĩnh, hắn đi theo cô cũng chỉ sẽ quấy rầy đến cô, vì thế gật đầu, “Được, tôi đi trước, Lăng Tuyết giao cho anh
“Uh
**
Thân Đồ Dạ biết Lãnh Thanh Mặc sẽ tìm đến hắn, không qua được bao lâu, bởi vì Tôn Dạ đã bắt đầu triển khai hành động.
Tôn Dạ không ra tay thì thôi, vừa ra tay, trong thiên hạ, không người nào có thể trốn.
Tổng chỉ huy phản bội tổ chức tổ chức ám dạ, có ý định mưu phản, Tôn Dạ làm như thế nào có thể chịu đựng hắn sống sót?
Tôn Dạ sở dĩ đợi một năm mới chính thức áp dụng hành động, bất quá là bởi vì hắn thích nhìn con mồi giãy giụa trong hấp hối, bộ dáng ra sức đấu tranh, thích đưa bọn họ vào bãy mà đùa bỡn rồi vỗ tay chi……
Chuyện sống chết của người khác trong mắt hắn, bất quá là một việc để vui đùa thôi.
……
Quả nhiên, ngày thứ ba, Lãnh Thanh Mặc gọi điện thoại cho Thân Đồ Dạ.
Tổng chỉ huy bị tổ chức tổ chức ám dạ toàn lực bao vây diệt trừ, mới có ba ngày thôi mà đã bại trận rồi, giống như một con chó nhà có tang len lỏi khắp nơi, hiện tại hắn muốn được ăn cả ngã về không, áp dụng hành vi cực đoan liều mạng với tổ chức ám dạ, với hắn và toàn bộ thuộc hạ của hắn, Lãnh Thanh Mặc chỉ có thể vì bọn họ mà bày mưu tính kế.
Cái kế hoạch này vô cùng hoàn hảo, nếu đối phó người bình thường, tất thắng không thể nghi ngờ.
Nhưng mà Lãnh Thanh Mặc cũng rất rõ ràng, người mà bọn họ phải đối phó chính là tổ chức ám dạ, Tôn Vương, Tôn Dạ, tổ chức ám dạ mấy vạn môn đồ, tùy tiện một cái, chiến đội kim bài của họ có thể tiêu diệt tổng chỉ huy, tên phản quân, nếu tính lần kế hoạch này thành công, bọn họ thắng được cũng chỉ là một cái chiến đội mà thôi, tổ chức ám dạ có rất nhiều dũng sĩ không sợ chết, tiếp theo, nếu lần sau, bọn họ không có may mắn như vậy.
Huống chi, Tôn Dạ là sẽ không cho phép thất bại, không đợi đến lần sau, hắn đã tự thân xuất mã, đến lúc đó…… Hậu quả không dám tưởng tượng!
Cái kết này, kỳ thật  kết cục đã định, chẳng qua tổng chỉ huy tâm manh, không chịu tiếp thu hiện thực mà thôi.
Nhưng mà Lãnh Thanh Mặc không muốn cùng loại người này cùng nhau chịu chết, cho nên, hắn mới muốn tới tìm Thân Đồ Dạ……
Người thông minh nói chuyện, trước đến nay đều không cần quanh co lòng vòng, rất đơn giản vài câu đối thoại, hai người đã hiểu rõ ý tứ của đối phương, hơn nữa đã thương lượng được đối sách tốt.
Cuối cùng, Thân Đồ Dạ nhìn nhìn thời gian, “Như vậy đi, tối mai gặp!”
“Chờ một chút.” Lãnh Thanh Mặc gọi hắn lại, “Cậu còn chưa nói điều kiện.”
Tổng chỉ huy không phải không có đề phòng Lãnh Thanh Mặc, hắn chỉ là không đoán được Lãnh Thanh Mặc sẽ tìm Thân Đồ Dạ, kẻ thù của hắn để hỗ trợ.
Đương nhiên, Lãnh Thanh Mặc làm ra quyết định này cũng đã hạ quyết tâm rất lớn, nếu không phải nhìn thấy Thân Đồ Dạ điều tra thù nhà của hắn trong lúc không biết hắn còn sống, còn tìm đến Đế Diệu Cường để chứng thực, hắn cũng sẽ không dám một bước này……
Kỳ thật nói đến cùng, vẫn là  thành tâm của Thân Đồ Dạ đã  vô tình đả động hắn, bọn họ là đối thủ tuy rằng có rất nhiều ân oán tình thù, nhưng cũng có một loại tình cảm anh hùng tích anh hùng.
Chuyện sinh tử, thù hận chưa bao giờ là chướng ngại vật ngăn cản đạo nghĩa, điểm này, Thân Đồ Dạ đã làm được trước tiên!
“Điều kiện gì?” Thân Đồ Dạ sửng sốt một chút, phản ứng lại đây, “Không cần, tôi giúp cậu, chỉ là muốn cho trong lòng chính mình một chút thanh thản mà thôi, coi như thây Thân Đồ Tiếu đền bù một ít tội nghiệt.”
“Cậu không phải nói…… cậu không thẹn với tôi sao, không cần phải giúp đỡ tôi sao?” Lãnh Thanh Mặc hỏi lại.
“ Là tôi không thẹn với cậu, vô luận là thù hận hay là tình cảm, tôi đều không có làm sai cái gì.” Thân Đồ Dạ nghiêm túc nói, “Nhưng mà chuyện Thân Đồ Tiếu làm đã thật sự là mắc nợ cậu, cho nên vừa rồi tôi nói, tôi là vì giúp Thân Đồ Tiếu đền bù tội nghiệt.”
“Cậu không có yêu cầu khác?” Lãnh Thanh Mặc giống như không tin Thân Đồ Dạ sẽ dễ nói chuyện như vậy.
“Cậu muốn nói cái gì?” Thân Đồ Dạ hỏi lại, “Cậu cảm thấy tôi hẳn là có cái yêu cầu gì ?”
“Như.” giọng Lãnh Thanh Mặc trầm thấp, “tôi vĩnh viễn đều không cần xuất hiện trước mặt  Lăng Tuyết , hoặc là, tiếp tục giả chết……”
“Không cần thiết.” Thân Đồ Dạ đạm đạm cười, cảm khái vạn ngàn nói, “tình cảm loại chuyện này không thể cưỡng cầu, nếu mà cô ấy thật sự yêu tôi, người khác không  đoạt được, nếu cô ấy dao động, tình cảm không vững, sớm hay muộn có một ngày sẽ rời khỏi tôi. Tôi hy vọng tình cảm của cô ấy là chân tình, bền vững ở bên cạnh tôi, mà không phải tôi dùng thủ đoạn để ép cô ấy ở bên, nếu giống như Thân Đồ Tiếu, cuối cùng chỉ biết gây thành bi kịch.”
Nghe đến mấy lời nói này, Lãnh Thanh Mặc trầm mặc, hắn từ trước cũng không phục Thân Đồ Dạ, luôn cảm thấy Thân Đồ Dạ thành công có nguyên nhân rất lớn là bởi vì căn cơ của gia tộc, nhưng mà hiện tại, hắn lại bắt đầu khâm phục hắn, tạm thời không nói đến năng lực, chỉ là cái phần tấm lòng như thế này đủ để cho người ta tự xét lại……
“Sau khi kế hoạch này thành công, chúng ta đã thanh toán xong, từ đây không ai thiếu nợ ai!”
Thân Đồ Dạ bổ sung một câu, sau đó cắt đứt điện thoại.
Ở đầu kia của điện thoại, Lãnh Thanh Mặc nghe giọng nói vội vã, rũ xuống mắt, lâm vào suy nghĩ sâu xa……
Trong đầu quanh quẩn lời Thân Đồ Dạ nói, lúc trước nghĩ cậu ta là người tâm cơ, hiện tại nghĩ lại, bỗng nhiên phát hiện, hắn giống như đang trả thù Thân Đồ Tiếu kẻ đã chết lâu rồi, vì đạt tới một ít mục đích, cố chấp điên cuồng, nghịch thiên mà đi, đến cuối cùng không chỉ không có kết cục tốt, còn sẽ liên lụy người mình yêu nhất.
Có lẽ, đây chính là lúc hắn nên quay đầu lại……
**
Lăng tuyết suy nghĩ thật lâu, rốt cuộc lấy hết can đảm gọi gọi điện thoại cho Thân Đồ Dạ , anh không có nghe, trong lòng cô vô cùng mất mát.
Buổi biểu diễn của Hàn Vũ Thần đã kết thúc, dựa theo kế hoạch ban đầu, Lăng Tuyết phải trực tiếp bay đến Anh quốc đi tham gia hôn lễ của Thân Đồ Phong Hoa, nhưng mà hiện tại xảy ra chuyện như vậy, cô đã tâm loạn như ma, luôn suy tư mãi, cô quyết định trước hết cùng Hàn Vũ Thần về Hải Thành, cô muốn đi núi hoa Anh Đào nhìn mộ phần của Lãnh Thanh Mặc và Cung Thiên Long có vấn đề hay không.
Nếu Lãnh Thanh Mặc thật sự tồn tại, hắn nhất định sẽ đi thăm Cung Thiên Long……

No comments:

Post a Comment