Kẻ Thù Bên Gối - Chương 426

One of my favorites is the Gerber Daisy!  I love this flower because of its significant meaning :  Innocence, Purity, Cheerfulness .
“Đừng hỏi vì sao, nhanh đi vào toilet, nhanh!!!”
Trên đường ra sân bay, Thân Đồ Dạ nhớ tới lúc trước ở Anh quốc, vụ Lãnh Thanh Mặc giả chết ở vùng lân cận sân bay.
Lúc này đây Lãnh Thanh Mặc cũng gửi địa điểm ở nơi này, bởi vì tổng chỉ huy muốn mang theo bọn họ chuyển dời đến nơi khác, Lãnh Thanh Mặc không muốn lại cùng hắn thông đồng làm bậy, muốn thừa cơ hội này thoát thân, tổng chỉ huy đương nhiên sẽ không đồng ý, cho nên, Lãnh Thanh Mặc cần thiết phải dựa vào sự giúp đỡ của Thân Đồ Dạ.
Dựa theo kế hoạch trước đó của bọn họ, Thân Đồ Dạ muốn gặp Lãnh Thanh Mặc ở sân bay, sau đó đem hắn an toàn đưa tới lãnh sứ quán, ngoại giao rồi gọi cho Tôn Dạ.
Tuy rằng tổng chỉ huy của ám dạ thân thủ bất phàm, thực lực cường đại, nhưng hiện tại đã bị bốn bề bao vậy, đều địch, vào loại thời điểm này, hắn căn bản không dám làm gì Thân Đồ Dạ, chỉ cần Lãnh Thanh Mặc có thể thuận lợi gặp Thân Đồ Dạ, như vậy, hắn về cơ bản xem như an toàn thoát thân.
Đương nhiên, Lãnh Thanh Mặc cũng suy xét tới chuyện quan trọng rồi, tuy rằng hắn không phải người của ám dạ , nhưng mà  đã hơn một năm nay, hắn giúp tổng chỉ huy làm rất nhiều chuyện, bao gồm trốn tránh sự truy lùng của ám dạ……
Một người như vậy, xem như tạm thời thoát ly khỏi tổ chức của tổng chỉ huy, Ám Dạ cũng tha cho hắn.
Cho nên, Thân Đồ Dạ muốn hắn chủ động đi tìm Tôn Dạ để thỉnh tội, Tôn Dạ trăm công ngàn việc, căn bản không rảnh để ý tới chết sống của loại tiểu nhân vật này.
Hơn nữa Tôn Dạ ăn mềm không ăn cứng, chỉ cần hắn cảm thấy không ảnh hưởng toàn cục, nếu đối phương chủ động nhận tội, hắn giống như đều sẽ không quá so đo.
Ngược lại, nếu đối phương chấp mê bất ngộ, hắn sẽ không bỏ qua.
……
Lúc Thân Đồ Dạ xuất phát, khoản bốn giờ rưỡi, hắn nhìn nhìn thời gian, dặn dò Lôi Quân: “chạy nhanh lên.”
“Vâng” Lôi Quân đẩy nhanh tốc độ xe, Cố Huy ở ghế phụ chuẩn bị vũ khí, đồng thời cũng bố trí thủ hạ ở nơi khác làm nhiệm vụ, “Toàn bộ đợi mệnh, không có lệnh cho phép, không cần đến sân bay.”
“Vâng”
Cúp điện thoại, Cố Huy đưa cây súng chứa đầy đạn cho Thân Đồ Dạ và Lôi Quân, Lôi Quân không yên tâm hỏi: “Chủ nhân, chúng ta ba người, thật sự không thành vấn đề sao? tổng chỉ huy tuy rằng hiện tại là chó nhà có tang, nhưng bên người cũng có mấy chục thuộc hạ, đều là tinh anh, chúng ta nếu muốn từ tay hắn cứu Lãnh Thanh Mặc ra, chỉ sợ không dễ dàng.”
“Cậu không tin tưởng vào bản thân mình sao? hay không tin tưởng tôi?” Thân Đồ Dạ lạnh lùng hỏi.
“Ách, ý tôi không phải vậy……” Lôi Quân cuống quýt giải thích, “Tôi chỉ là……”
“Tổng chỉ huy nếu đều đã bố trí tốt, sẽ thật cẩn thận, chúng ta nếu là mang người nhiều, khẳng định sẽ khiến cho hắn hoài nghi.” Cố Huy giải thích, “Cậu yên tâm đi, chúng ta dùng trí, nhất định sẽ đắc thắng.”
“Tốt” Lôi Quân gật gật đầu, hắn đã sớm thành thói quen, Thân Đồ Dạ có cái gì kế hoạch thích cùng Cố Huy thương lượng, mà hắn luôn chỉ có chấp hành mệnh, căn bản không rõ ràng lắm bọn họ sắp xếp kế hoạch như thế nào, cho nên mới sẽ thấp thỏm bất an.
Thân Đồ Dạ nhắm mắt dưỡng thần, thâm tình bình tĩnh lạ kỳ, kỳ thật tâm loạn như ma, mấy ngày nay Lăng Tuyếtgọi hắn rất nhiều lần, hắn không có nghe điện thoại của cô, hắn biết, cô đều là vì chuyện của Lãnh Thanh Mặc, cho nên không muốn nghe.
Chờ đến toàn bộ chuyện đã xử lý xong rồi rồi nói sau...
……
Cùng lúc đó, sân bay.
Lăng Tuyết đã xử lý xong thủ tục, chuẩn bị qua cổng an ninh, Năm Khúcở giúp cô gửi hành lý.
Hàn Vũ Thần đưa cho Lăng Tuyết một lọ thủy, ôn nhu trấn an: “Đừng suy nghĩ miên man , Thân Đồ Dạ sớm hay muộn sẽ cho em một cái xác minh chính xác.”
“Tôi suy nghĩ, sau khi tôi về Hải Thànhmột chuyến, còn kịp để chạy đến dự hôn lễ của cô cô.” Lăng Tuyết dời đi đề tài nói, “lịch trình hình như không kịp”
“Em vì muốn tham dự hôn lễ của họ, thì trước tiên phải về nước, yên tâm đi.” Hàn Vũ Thần cười nói, “Hơn nữa anh đã cho người ở Hải Thành bên kia giúp em sắp xếp máy bay rồi, lúc em trở lại Hải Thành trực tiếp đi sơn trang hoa Anh Đào, trở về có thể nghỉ ngơi một ngày đó.”
“Lại làm phiền anh rồi.” Lăng Tuyếtcó chút áy náy, “Vốn là ngày mai cùng anh trực tiếp đi Anh quốc, nhưng em muốn đi về trước thăm chị em……”
“Được rồi, anh biết.” Hàn Vũ Thần vỗ vỗ vai cô, “Những việc này không cần giải thích, đều là người một nhà, em như vậy có vẻ khách khí.”
“Uh” Lăng Tuyết mỉm cười gật đầu, “Đúng rồi, liveshow ở Anh quốc đều chuẩn bị tốt rồi chứ?”
“Đều chuẩn bị tốt, lần này rất thuận lợi, cuối cùng một chút cũng sẽ không có vấn đề.”
“Tốt……”
Hai người đang lúc tán gẫu, nhưng mà Lăng Tuyết nhìn chằm chằm vào di động, có chút thất thần.
Trước kia cô nhắn tin, Thân Đồ Dạ cơ hồ đều trả lời bằng giây, nếu gọi điện thoại trong lúc không thể bắt máy, nhưng cũng sẽ gọi lại trả lời cô thật nhanh, chính là mấy ngày nay, hắn giống như chặt đứt tin tức vậy, gọi điện thoại không tiếp, tin nhắn cũng không trả lời……
Trong lòng thật bất an.
Đã hơn một năm, cô vẫn luôn tránh mặt anh, cũng không phải bởi có cái gì oán hận anh, chỉ là không qua được chính mình ...
Chuyện đã xảy ra hơn một năm, nếu đề cập đến hai đời người ân oán tình thù, đã phân không rõ ràng lắm, nhưng mà trong lòng mỗi người đều để lại bóng ma, mà với cô cái này là ngòi nổ, suốt cuộc đời đều không thể tiêu tan……
Cho nên cô mới muốn một mình yên lặng một chút.
Không hơn.
Chỉ là cô chưa từng có nghĩ tới, một ngày kia sẽ bởi vì chuyện này mà làm anh hiểu lầm, cũng không có nghĩ tới muốn chia tay với anh..
Không biết hiện tại anh còn ở Pháp không, muốn nên nói với anh một tiếng không, cô phải đi về...
“Nên nói một chút đi.” Hàn Vũ Thần nhìn ra tâm tư của Lăng Tuyết, cổ vũ nói, “gửi cho anh ta một tin nhắn, nói cho anh ta biết em theo chúng tôi cùng nhau về Hải Thành, để anh ta khỏi lo lắng.”
“Anh ấy sẽ lo lắng sao?” Lăng Tuyết lẩm bẩm tự nói, tay không nghe sai khiến, vẫn là gửi tin nhắn, “Thân Đồ Dạ, em về Hải Thành!”
Cũng không có nghĩ anh sẽ trả lời, Lăng Tuyết thở dài một hơi, cùng Hàn Vũ Thần và Năm Khúc phất tay tạm biệt, sau đó qua cổng an ninh.
……
Thân Đồ Dạ vừa mới bước xuống xe tâm tình mới khá hơn một chút, nơi này sắp có một trận chiến lớn……
Không đúng.
Thân Đồ Dạ bỗng nhiên dừng bước chân lại, vì tránh cho giống như trước kia đem Lăng Tuyết liên lụy vào, chiều nay anh đã cho Cố Huy xác nhận lịch trình của Lăng Tuyết trước, Cố Huy nói Lăng Tuyết, ngày mai cùng Hàn Vũ Thần, bọn họ trực tiếp đi Anh quốc, cho nên hắn không có chuẩn bị gì khác, làm sao cô lại đột nhiên gửi tin nhắn nói cô về Hải Thành? Hiện tại, chắc cô sẽ không ở sân bay chứ?
Trong lòng Thân Đồ Dạtrong lòng cả kinh, gọi gắp Lăng Tuyết điện thoại……
……
Lăng Tuyết đang ở kiểm tra chỗ an ninh, nghe được di động đang vang lên cũng vô pháp nghe, chỉ có thể chờ kiểm tra xong rồi lại nói.
Hàn Vũ Thần và Năm Khúc xa xa nhìn cô, hai người đều không quá yên tâm, đặc biệt là Hàn Vũ Thần: “Sớm biết rằng như vậy nên kiên trì đi theo cô cùng nhau về nước, một cô ấy trở về, tôi thật sự không yên tâm.”

“Tính tình của con bé cậu không phải cậu không biết, cố chấp đến giống một con trâu, ai nói đều không nghe.” Năm Khúc cười nói, “Bất quá cậu cũng không cần lo lắng, không phải cậu phái mấy người bảo tiêu, ám vệ bảo vệ con bé sao? Sẽ không có việc gì.”

“Cái này nhưng mà nói không chừng.” Hàn Vũ Thần vẫn là thật sự lo lắng, “Nếu Lãnh Thanh Mặc thật sự không có chết, hắn nhất định sẽ trở về tìm Lăng Tuyết, vạn nhất hắn làm tổn thương Lăng Tuyết thì làm sao bây giờ?”
“Tôi cảm thấy hắn sẽ không làm tổn thương lăng tuyết.” Năm Khúc đối với điểm này thật ra rất có tin tưởng, “Lăng Tuyết có nói cho tôi biết chuyện lần đó ở Anh quốc, nếu Lãnh Thanh Mặc thật sự có lòng hại con bé, nó căn bản sống không đến hiện tại, Lãnh Thanh Mặc đối con bé hẳn là có cảm tình thật sự. Huống chi, Lãnh Thanh Mặc có phải còn sống hay không cũng chưa xác định được, tôi trước sau không thể tin được, người chết còn có thể sống lại.”
“Nói vậy cũng phải.” Hàn Vũ Thần gật gật đầu, “Có lẽ là tôi suy nghĩ nhiều.”
“Con bé đã đi vào, chúng ta đi thôi.” Năm Khúc nhìn bóng dáng của Lăng Tuyết, vỗ vỗ vai Hàn Vũ Thần, “Cậu, mấy ngày nay mệt đến hết sức rồi, trở về nghỉ ngơi cho tốt đi.”
“Không vội, chờ cô ấy đăng ký xong tôi mới đi.” Hàn Vũ Thần còn ở xa xa ngắm nhìn bóng dáng Lăng Tuyết, “Cô, lúc này đi vào còn phải chờ một giờ nữa mới bay.”

“Được rồi, tôi bồi cậu.” Năm Khúc từ trong lòng thưởng thức Hàn Vũ Thần, cảm thấy tình cảm của hắn đối với Lăng Tuyết thật sự là thuần túy, mặc dù biết người Lăng Tuyết yêu là Thân Đồ Dạ, đối với hắn chỉ có tình cảm bạn bè, hắn cũng chưa bao giờ từ bỏ sự quan tâm với con bé, chăm sóc con bé, đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà suy nghĩ cho con bé, tình yêu như vậy thật sự rất hiếm có..
**
Lăng Tuyết đi qua cổng an ninh, mặc áo khoác lên, mang ba lô xong, lúc này mới đưa tay qua gọi lại cho Thân Đồ Dạ, trong điện thoại truyền đến “reng reng” âm thanh chờ nối máy, tim cô đập gia tốc, anh vẫn luôn không chịu nghe điện thoại củacoo, hiện tại rốt cuộc cũng chủ động liên hệ với cô, nhưng mà vừa rồi cô là bởi vì qua cổng an ninh không có nghe được……
“Lăng tuyết!” giọng Thân Đồ Dạ truyền đến, trong lòng Lăng Tuyết ngẩn ra một chút, phục hồi tinh thần lại, “Uh!”
“Em đang ở nơi nào?” Thân Đồ Dạ vội vàng hỏi, “Sẽ không ở sân bay quốc tế phía nam của Pháp chứ?”
“Làm sao anh biết?” Lăng Tuyết buột miệng thốt ra, “Em vừa qua khỏi cổng an ninh.”
“Em thật sự đang ở cái sân bay này ?” Thân Đồ Dạ vô cùng kinh ngạc, “Không phải ngày mai em cùng bọn Hàn Vũ Thần trực tiếp đi Anh quốc sao? Như thế nào hôm nay chạy đến sân bay?”
“Em muốn về Hải Thành trước một chuyến, đến lúc đó từ Hải Thành đi Anh quốc tham gia hôn lễ của cô cô, sao anh có vẻ gấp gáp vậy? là có chuyện gì sao?”
Lăng Tuyết ẩn ẩn cảm thấy không thích hợp, giống như có cái chuyện gì lớn sắp xảy ra, hơn nữa, phía sau giống như có người đang đi theo cô.
“Hiện tại em ở nơi nào?” Thân Đồ Dạ nôn nóng hỏi, “Đem cụ thể vị trí share cho anh, sau đó đi vào toilet gần nhất không nên đi loạn, chờ anh qua đón em.”
“Vì sao?” Lăng Tuyết dừng lại bước chân, đột nhiên quay đầu lại, cũng không có nhìn thấy người khả nghi nào, nhưng mà nàng đã cảm giác được có nguy cơ, nếu không có chuyện lớn xảy ra, Thân Đồ Dạ sẽ không khẩn trương như vậy……
“Đừng hỏi vì sao, nhanh đi vào toilet, nhanh!!!”
Thân Đồ Dạ vội vàng hô to, đáng tiếc đã muộn rồi, đầu kia của điện thoại đã truyền đến một tiếng thét kinh hãi, ngay sau đó, bên kia truyền đến một tiếng vang, tuy rằng không có cắt đứt điện thoại, nhưng mà giọng của Lăng Tuyết lại rất xa xôi, hẳn là di động bị rơi rồi……
Bên kia truyền đến tiếng mọi người tiếng thét chói tai, còn có âm thanh đánh nhau, Thân Đồ Dạ nóng nảy, cầm di động giống bay phóng đi……
“Không xong, Lăng Tiểu thư lại đã xảy ra chuyện.”
Cố Huy và Lôi Quân vội vàng chạy cùng, bọn họ đã sớm kiểm tra hành trình của Lăng Tuyết, nghĩ rằng hôm nay cô hẳn là sẽ không tới sân bay, cho nên không có cho người bảo vệ , không nghĩ tới vẫn là xảy ra chuyện……

No comments:

Post a Comment