![]() |
| Lăng Tuyết truy hỏi, “Tôi ra lệnh các người, nhanh nói cho tôi!” |
Cũng may Lăng Tuyết lúc ấy đã có cảnh giác, phản ứng rất nhanh, đúng lúc ngừng thở, hơn nữa còn phản kích, tuy rằng vô pháp chống lại tên kia, nhưng mà kéo dài thời gian, thật nhanh, bốn người vệ sĩ xông tới cứu Lăng Tuyết.
Lăng Tuyết tạm thời thoát khỏi bị vây, được một vệ sĩ bảo hộ ở sau người, cô che lại cổ không ngừng thở dốc, tập trung nhìn vào, bốn người này cư nhiên là thuộc hạ của Hàn Vũ, còn cái tên da đen kia không biết là lai lịch gì, cô căn bản không quen biết.
Di động của cô rớt trên mặt đất, tên da đen đang đánh nhau với vệ sĩ, cô không có biện pháp đi nhặt.
“Alo, Hàn thiếu, Lăng tiểu thư cô ấy……” vệ sĩ bên người đang gọi điện thoại.
Lăng Tuyết phản ứng nhanh, ngăn cản vệ sĩ: “Không nên kinh động đến Vũ Thần, trực tiếp báo nguy.”
“Nga.” lúc vệ sĩ gật đầu, tên da đen kia đã đánh ngã được ba vệ sĩ khác, lại lần nữa hướng Lăng Tuyết tập kích.
Người vệ sĩ mã bảo vệ Lăng Tuyết, cùng tên da đen kia đánh nhau, chỉ có hai ba chiêu đã bị bại rồi……
Tên da đen kia thân thủ bất phàm, bốn vệ sĩ căn bản không phải đối thủ của hắn.
“Lăng tiểu thư đi mau.” Bọn vệ sĩ hô to.
Lăng Tuyết xoay người chạy, không chạy vài bước, phía trước xuất hiện hai tên sát thủ hùng hổ, cao lớn, uy mãnh sát thủ, trực tiếp hướng Lăng Tuyết ra tay.
Lăng Tuyết bản năng giơ tay bảo vệ chính mình, hơn nữa kinh hoảng hô to: “Cứu mạng a ——”
Lúc giơ tay dấu ấn ngọn lửa hồng liệt vô tình để lộ ra, hai tên sát thủ kia tức khắc ngây ngẩn cả người, tên thứ nhất dùng tiếng Anh nói: “Ám Dạ kim ấn??”
Trong nháy mắt bọn họ thất thần, đột nhiên một ánh sáng xuất hiện trước mắt Lăng Tuyết, ngay sau đó, kia hai tên sát thủ cao lớn uy mãnh kia bị ngã xuống đất, ấn đường cắm một cái phi tiêu màu bạc.
Lăng Tuyết hoảng sợ, còn chưa kịp phản ứng, phía sau truyền đến một tiếng hét thảm, tên da đen vừa rồi đuổi giết cô cũng bị ngã xuống đất, hai người đàn ông ăn mặc hưu nhàn thường phục, tuổi trẻ soái khí, một người đem tên sát thủ kia ấn xuống, một người khác đem cổ người nọ hung hăng cho một quyền, chỉ nghe “Kẽo kẹt” một tiếng, người nọ ngã xuống đất không bao giờ nhúc nhích nữa.
Lăng Tuyết ngơ ngẩn nhìn bọn họ, vệ sĩ của Hàn Vũ Thần khi nào trở nên lợi hại như vậy?
Hay là người của Thân Đồ Dạ?
Trong lúc cô đang sửng sốt, chung quanh đã có thêm nhiều người, mười mấy người, đồng thời khom lưng cúi đầu, tay phải đặt ở bên trái lòng ngực, hướng Lăng Tuyết hành lễ: “Thuộc hạ đến cứu giá!”
Cả người Lăng Tuyết đều cứng ngắt, mấy người này không phải là người của Thân Đồ Dạ, người của Thân Đồ Dạ không có cái quy củ này, cũng sẽ không nói những lời như vậy.
Bọn họ rốt cuộc là ai? Tại sao lại đối với cô như vậy?
Bốn vệ sĩ của Hàn Vũ Thần cũng đều ngây ngẩn cả người, hoàn toàn không rõ là chuyện như thế nào!!!
Lúc này, trong mấy người kia đi ra một người cao gầy, một người đàn ông Châu Á, dùng theo tiêu chuẩn, cung kính thăm hỏi Lăng Tuyết: “Chúng tôi là cánh tả đội thứ bảy, xin hỏi ngài là người thế nào với kim bài thủ lĩnh?”
“Cái gì, cái gì……” Lăng Tuyết hoàn toàn hồ đồ, vẻ mặt nhìn người đó như bước ra từ trong mộng, căn bản không biết hắn đang nói cái gì.
“Hm?” Người nọ mày nhăn lại, hay là lầm?
Những người khác cũng là hai mặt nhìn nhau, người có vóc dáng cao đi về phía trước nửa bước, cung kính nói: “Xin lỗi, thất lễ!”
Vừa dứt lời, hắn bắt lấy tay Lăng Tuyết, vén ống tay áo của cô lên……
“Ak, anh đang làm gì……” Lăng Tuyết chưa kịp kinh hô, lời nói còn chưa nói xong, cái người vóc dáng cao kia bỗng nhiên thất sắc, “Đông” một tiếng quỳ sụp xuống quỳ gối, “Thuộc hạ mạo phạm, còn xin thứ tội cho.”
“Cái gì?” Lăng Tuyết hoàn toàn không biết làm sao.
“Bạc Năm, sao lại thế này?” một người phía sau nóng nảy.
“Dấu ấn ngọn lửa hòng của vị này là do Tôn Vương làm dấu ấn.” người có vóc dáng cao trịnh trọng tuyên bố chuyện lạ, “ấn ký của cô ấy là do Tôn Vương khâm điểm!”
“A!!!” Những người đó vừa nghe lời này, cuống quít hướng tới Lăng Tuyết quỳ xuống, khom lưng cúi đầu, cung cung kính kính.
Hơn nữa, bọn họ không biết danh hiệu cụ thể của Lăng Tuyết, cũng không biết nên xưng hô với cô như thế nào.
Lăng Tuyết sửng sốt sửng sốt giật mình đứng ở nơi đó, một hồi lâu mới hồi phục tinh thần lại, nhớ tới là chuyện lúc trước: “Tôi hiểu được, cái ấn ký này là do Tôn Dạ cho tôi lúc đi lạc trong rừng, hắn nói từ nay về sau tôi là người của Ám Dạ, thì ra các người đều là người của Ám Dạ, người một nhà sao!”
Cô như bừng tỉnh đại ngộ, người một nhà đương nhiên phải bảo vệ người một nhà!!
Thiên kinh địa nghĩa sao!
Mấy người vệ sĩ kia vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ chuyện là như thế nào, nhưng mà nghe được Lăng Tuyết nói “Người một nhà”, cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi, vừa rồi ba người kia hung mãnh như vậy, bọn họ bốn người căn bản không phải đối thủ, nếu không phải những người này tới kịp thời, bọn họ chỉ sợ sớm đi đời nhà ma.
Hiện tại tốt rồi, Lăng Tuyết có người bảo vệ lợi hại như vậy, bọn họ không cần lo lắng.
“Các người nhanh đứng lên đi.” Lăng Tuyết vội vàng gọi cái người cái gì gọi là phân đội thứ bảy đi lên, ngượng ngùng cười cười, “Kỳ thật tôi cũng không phải là nhân vật lớn gì, tôi là cứu các Tôn Vương các người một mạng, sau đó hắn ép tôi phải có cái ấn ký này.”
“Nguyên lai là ân nhân cứu mạng của Tôn Vương.”
“Các người nhanh báo với Hàn Vũ Thần, nói cho hắn biết tôi đã an toàn, kêu hắn không cần lo lắng, không cần lại đây.”
Lăng Tuyết không bao giờ muốn chuyện của mình mà làm liên lụy đến bạn bè, vừa rồi vệ sĩ kia gọi cho Hàn Vũ Thần, chỉ sợ Hàn Vũ Thần đã không màng tất cả xong tới bên này, sau đó đang cùng bên an ninh nói chuyện.
“Vâng” Một vệ sĩ đã nhanh liên hệ với Hàn Vũ Thần.
“Lăng tiểu thư, di động của ngài.” Một vệ sĩ khác đem di động của Lăng Tuyết nhặt lên tới giao cho cô, “Màn hình đã bị vỡ, nhưng mà còn có thể dùng.”
“Cảm ơn.” Lăng Tuyết nhận lại di động, đang chuẩn bị gọi cho Thân Đồ Dạ, phía sau truyền đến giọng nói quen thuộc, “Lăng Tuyết!!!”
Trong lòng Lăng Tuyết cả kinh, theo bản năng xoay người sang chỗ khác, một cái thân ảnh màu đen giống mũi tên xông tới, đem cô gắt gao ôm vào trong ngực.
Tốc độ này làm Lăng Tuyết cảm thấy một loại lực đánh vào, ngực anh thật rắn chắc, đâm vào làm cho cô có chút đau, nhưng mà giờ phút này, trong lòng cô lại vô cùng ấm áp.
Anh vẫn để ý đến cô, thật sự để ý thật sự để ý đến cô.
Không biết hắn từ nơi nào chạy tới rồi, nhưng mà nghe được tiếng tim đập cuồng loạn như vậy, cô biết, một đường anh đều dùng tốc độ của gió để đến tìm cô……
Anh có bao nhiêu để ý đến cô, nghe tiếng tim đập này đã đủ để hiểu hết mọi việc.
“Em không có việc gì thì tốt, không có việc gì thì tốt……”
Rất lâu sau đó, Thân Đồ Dạ mới phục hồi tinh thần lại, lúc hắn hướng bên này xông tới, trái tim cơ hồ sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hắn không dám tưởng tượng đến tình cảnh của cô, nếu cô thật sự xảy ra chuyện gì, hắn còn sống sót có ý nghĩa gì nữa.
Đã từng có trong nháy mắt như vậy , hắn cho rằng một năm này cô lạnh nhạt xa cách đã đủ để cho hắn nản lòng thoái chí, cho dù lại ở bên nhau, nhiệt tình của lúc trước cũng có khả năng sẽ giảm phân nửa, nhưng mà hiện tại hắn mới phát hiện, tình yêu của hắn đối với cô đã sớm thâm nhập vào xương tủy, vô luận thế giới này nếu có biến ảo, thì vĩnh viễn đều sẽ không thay đổi.
“Thân Đồ Dạ……” Lăng Tuyết nhìn anh, tâm tình vô cùng phức tạp, cơ bản là cô có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói với anh, nhưng mà trong nháy mắt kia, cô lại không biết như thế nào, một câu cũng nói không nên lời, trong lòng giống như quay cuồng trong bốn biển vậy, tìm mọi cách nhưng vẫn hụt hẫng..
Tình yêu của bọn họ, bị trộn lẫn quá nhiều tạp chất, quá nhiều ân ân oán oán, trở nên gập ghềnh nhấp nhô, rất nhiều chuyện đều là thân bất do kỷ.
Giống như hiện tại, càng có rất nhiều tâm tình nhưng mà .....
“Chủ nhân!” Cố Huy vội vàng chạy tới, “Chúng tôi đã nhìn thấy nhân vật mục tiêu, Lôi Quân đang nhìn bọn hắn chằm chằm..”
Thân Đồ Dạ phục hồi tinh thần lại, quyết đoán ra lệnh: “Giữ nguyên kế hoạch hành sự.”
“Vâng” Cố Huy gọi báo cho Lôi Quân, chuẩn bị bước kế tiếp.
“Em không cần phải đăng ký nữa, quay về trước đi.” Thân Đồ Dạ nhìn Lăng Tuyết nói, “Chờ anh xử lý tốt chuyện bên này sẽ đi đón em.”
“Lại phát sinh chuyện gì?” Lăng Tuyết thấp thỏm bất an, “Anh vừa tới sân bay làm việc gì? Nơi này sẽ không phải lại có một quyết chiến nữa chứ?”
“Anh sẽ xử lý, ngoan.” Thân Đồ Dạ giống thường giống như thói quen tính xoa xoa khuôn mặt cô, “Trước hết em theo chân bọn họ rời đi.”
Ngay sau đó, hắn quay đầu lại nhìn những ngươi của Ám Dạ nói, “Vừa hay các người cũng ở đây, trước hết hộ tống cô ấy rời đi, ở khu vực sân bay tìm một nơi an toàn chờ tôi, tôi có một người muốn giao cho Tôn Vương các người, các ngươi thuận đường mang về, cũng đỡ cho phải tôi lại đi một chuyến.”
“Anh là Thân Đồ Dạ?”đội trưởng trưởng của phân đội kia nhận ra Thân Đồ Dạ, nhưng cũng không cảm kích, khách khí nhưng lạnh nhạt nói, “Chúng ta là người của Ám Dạ, chỉ nghe theo lệnh của thủ lĩnh, anh…… Không phải là người của chúng tôi.”
“Cậu……”
“Tôi thì sao? Tôi nói các các người cũng không nghe à?” Lăng Tuyết cuồng ngạo hỏi, “Tôi chính là người có kim ấn gì đó.”
“Vâng” Đội trưởng kia quay ra nhìn Lăng Tuyết, thái độ quay một trăm tám mươi độ, chuyển biến nói, “Ngài là ân nhân cứu mạng của Tôn Vương, lại có ấn kí của Tôn Vương tự mình để làm ấn ký, chúng tôi sao dám không nghe theo ý chỉ của ngài"
“Như vậy mới đúng.” Lăng Tuyết nhíu mày một cái, “Dựa theo ý tứ của anh ấy mà đi làm.”
“Vâng” đội trưởng kia cung kính cúi đầu.
“Hắc hắc!” Lăng Tuyết đắc ý nhìn Thân Đồ Dạ cười cười.
Thân Đồ Dạ mắt trợn trắng, nghĩ thầm, cô gái này ỷ vào mình có một cái ấn ký, hiện tại đều phải chiều theo, về sau còn phải như thế nào? Lần sau hắn cũng muốn Tôn Dạ làm một cái ấn ký trên tay hắn để chơi chơi thôi.
“Mời!” đội trưởng kia nhìn Lăng Tuyết làm cái thủ thế.
“Tôi gọi là Lăng Tuyết, các người gọi tôi là Lăng tỷ là được.” Lăng Tuyết cao ngạo ra lệnh, “Không biết xưng hô như thế nào thật đúng là một chuyện thật phiền toái.”
“Vâng, Lăng tỷ!” đội trưởng có vóc dáng cao cung tất kính xưng hô.
“Được, đi nhanh đi.” Thân Đồ Dạ thúc giục, hắn đã nhìn không được nữa rồi.
“Chúng tôi đi trước đây.” Lăng Tuyết thật nghe lời, cái gì cũng đều không có hỏi nhiều, cũng không có muốn cãi lại ý tứ của Thân Đồ Dạ.
“Uh” Thân Đồ Dạ nhẹ nhàng đẩy đẩy vai cô, “Chạy nhanh rời đi.”
“Em chờ anh tới tìm em.” Lăng Tuyết lưu luyến không rời quay đầu lại nhìn anh.
Thân Đồ Dạ phất phất tay, ngay sau đó, đã biến mất trong đám người.
Lăng Tuyết mang theo phân đội nhỏ Ám Dạ đã sắp chạy tới chỗ rẽ của hành lang, bỗng nhiên dừng bước chân lại: “Các người biết đã xảy ra chuyện gì sao?”
“Cái này……” đội trưởng phân đội kia do dự có nên nói cho cô hay không.
“Xem ra các người biết.” Lăng Tuyết truy hỏi, “Tôi ra lệnh các người, nhanh nói cho tôi!”

No comments:
Post a Comment