"Vốn là tất cả mọi người đều rất tốt , đều chờ đợi con cùng Lăng Ngạo trở về theo chúng ta xây dựng lại cô nhi viện, Quách viện trưởng gọi điện cho con với Lăng Ngạo , nhưng mà điện thoại liên tục tắt máy.
Trong lúc này, phát sinh chuyện ngoài ý muốn, bọn nhỏ bị thiếu hai đứa, đậu đậu cùng chíp bông không gặp, Chúng ta đi tìm khắp nơi đều tìm không thấy bọn chúng..."
"Cái gì, tại sao lại như vậy?" Lăng Tuyết quá sợ hãi, "Bọn chúng mất tích ở đâu ?"
" Mất tích ở cô nhi viện ." Dì Chu mắt đỏ, kích động nói, "Ngày đó cũng giống bình thường, bọn nhỏ đang trãi nghiệm ở bên trong mảnh đất trồng rau, lúc tập hợp giáo viên Trần phát hiện thiếu hai đứa bé, lập tức báo với viện trưởng, viện trưởng cùng mọi người tìm kiếm khắp nơi, như thế nào cũng tìm thấy.
Chúng ta đợi đến 24 tiếng đồng hồ lập tức báo cảnh sát, cảnh sát cũng thụ lý , nhưng là cho tới bây giờ đều nói còn đang điều tra, liên tục không có có đầu mối gì.
Tất cả mọi người rất lo lắng, rất khổ sở, mà lúc này, cô nhi viện đột nhiên lại có mấy người đứa nhỏ bị cảm cúm, phát triển cực kỳ nhanh trong vài ngày, một phần ba bọn nhỏ đều bị bệnh .
Quách viện trưởng đưa bọn nhỏ đi bệnh viện, để bảo đảm mọi người an toàn, bà nhờ Hoàng viện phó đưa những đứa khác về quê ở tạm, chỉ để lại dì cùng lão Vương trông coi chỗ này, chờ con cùng Lăng Ngạo trở về.
Chúng ta mỗi ngày đều gọi điện cho các con, nhưng điện thoại vẫn luôn không gọi được, viện trưởng nói, chờ các con trở về lập tức gọi điện thoại cho bà."
"Con gọi , số của Quách viện trưởng tắt máy rồi." Lăng Tuyết nói.
"Vậy con gọi thầy Phùng đi, thầy Phùng cùng Quách viện trưởng đang chăm sóc bọn nhỏ."
"Được." Lăng Tuyết lập tức gọi thầy Phùng, cuối cùng cũng gọi được , đầu bên kia điện thoại truyền đến cẩn thận thanh âm, "A lô! ai vậy?"
"Thầy Phùng, là con." Lăng Tuyết gấp gáp nói, "Con là Lăng Tuyết."
"Trời ạ, Lăng Tuyết, con cuối cùng cũng gọi ." Thầy Phùng mừng như điên, "Con chờ một chút, Quách viện trưởng ở đây, thầy đưa cho bà nói chuyên với con."
"Được được được."
"A lô, Tuyết nhi!" âm thanh của Quách viện trưởng truyền đến, " là con sao Tuyết nhi?"
"Là con, quách viện trưởng, vừa rồi dì Chu đã nói qua, Người cùng bọn nhỏ ở bệnh viện nào? Tình huống như thế nào? Bọn nhỏ tốt hơn chưa?"
"Bọn nhỏ bệnh tình đều khống chế được , con không cần lo lắng, con cùng Lăng Ngạo tại sao lâu như thế cũng không có về cô nhi viện? Cũng không liên lạc với chúng ta, ta còn tưởng rằng các con gặp chuyện không may , gấp chết ta ."
"Con không sao. Quách viện trưởng, con vừa rồi nghe dì Chu nói một chút, đến cùng là thế nào? ?"
"Haizzzz..." Bà thở dài một hơi, " ba ngày sau sinh nhật của con, ta nhận được một công văn, công văn đó nói con là chủ của mảnh đất cô nhi viện này , ta mừng như điên, cho rằng về sau không ai có thể đuổi chúng ta đi.
Không nghĩ tới sau đó liền nhận được điện thoại đe dọa, đối phương nói chúng ta mua mảnh đất trống này, chính là muốn chống đối bọn họ, còn nói muốn để cho chúng ta hối hận, tối hôm đó, đậu đậu cùng chíp bông bị mất tích , về sau, bọn nhỏ lại bắt đầu bị cảm cúm..."
"Chuyện này nhất định có quan hệ với công ty bất động sản kia." Lăng Tuyết chau mày.
"Ta cũng cho rằng như vậy." Bà dùng lại nói, "Cô nhi viện gần đây vẫn luôn không bình an, hai đứa nhỏ mất tích đến bây giờ vẫn không có tìm được, cảnh sát cũng không có bất kỳ manh mối, ta rất lo lắng, đã đem tất cả chứng cớ giao cho cảnh sát, nhờ cảnh sát đi xử lý."
"Trước kia chúng ta bị cưỡng chế phá dỡ cô nhi viện, cảnh sát cũng không có giúp đỡ gì được?" Lăng Tuyết hoàn toàn không có có lòng tin đối với cảnh sát.
" Việc này con sẽ nghĩ biện pháp , Bà, viện chúng ta còn tiền không? con chuyển ít tiền cho người, có nhiều đứa nhỏ đang bị bệnh, đều cần dùng tiền."
"Không cần , chỗ bà còn có một chút tiền, trả tiền viện phí cho bọn nhỏ không thành vấn đề, con mua cô nhi viện đã dùng rất nhiều tiền, bà sao lại tạo thêm áp lực nữa cho con."
"Không cần lo lắng, con đua xe thắng rất nhiều tiền, chuyển tài khoản cho con, con gửi hai mươi vạn, vậy con gửi ít tiền cho Phó viện trưởng Hoàng đi, bà ấy mang bọn nhỏ về quê tị nạn cũng cần dùng tiền.
Mọi ngươì không cần tiết kiệm quá, cái gì nên mua thì mua, không thì bọn nhỏ sẽ thiếu thốn theo, chờ con giải quyết xong chuyện này sẽ đi tìm mọi người."
"Con xử lý việc này như thế nào? Đây cũng không phải là việc nhỏ, con ngàn vạn đừng can thiệp vào, chúng ta sức cô thế yếu , vạn nhất con cùng Lăng Ngạo lại xảy ra chuyện gì thì chúng ta nên làm cái gì bây giờ?"
"Bà yên tâm đi, con sẽ có chừng mực. Ah , Sao điện thoại của viện trưởng không gọi được nữa?"
"Bởi vì luôn nhận điện thoại đe dọa, cho nên bà tắt luôn di đông , Con có chuyện gì thì gọi cho Cô Phùng, bà ấy cùng bà đang chăm bọn nhỏ ở bệnh viện."
"Chăm sóc bọn nhỏ cho tốt, chữa bệnh không cần tiết kiệm, thiếu tiền thì gọi cho con."
"Đủ đủ , hai mươi vạn đủ đã đủ cho chúng ta vượt qua cửa ải khó khăn này rồi."
"Việc hai đứa nhỏ bị mất tích, cảnh sát nói như thế nào ? Có giải thích hay thông báo nào rõ ràng hơn không? Còn những tin nhắn đe dọa, điện thoại ấy, bà có lưu lại làm chứng cớ không? Lần trước mấy người đến đe dọa, bà còn nhớ diện mạo hay đặc điểm đặc biệt của bọn chúng không?
" Hồi trước con có nói qua, cho nên bà đều đặc biệt lưu ý, chứng cớ đều do dì chu, con tìm dì ấy để lấy.
"Được ạ! Vậy hãy giữ liên lạc!"
"Chị Lăng, Chị Lăng..."
Lăng Tuyết đang muốn tắt điện thoại, trong di động là tiếng của bọn nhóc
"các em... Các em có khỏe không?"
Lăng Tuyết vội vàng nói lại.
"Chị, chị đi đâu vậy ? Lâu rồi không về thăm bọn em?"
"Chị gần đây rất bận rộn, hôm này rảnh mới ghé thăm mọi người , nhưng lại không thấy ai"
"chúng em đều bị bệnh đang ở bệnh viện."
"Các em phải ngoan, nghe lời viện trưởng, mấy bữa nữa chị sẽ ghé thăm?"
" Dạ, chúng em sẽ ngoan ngoan ."
"Chị, Chip Bông và Đậu Đậu bị bắt cóc, chị cùng anh Lăng nhanh cứu các em ấy về."
"Đừng lo lắng, chị sẽ cứu hai đứa ấy."
"Làm chúng em sợ quá đi."
"Đừng sợ, chị sẽ bảo vệ các em, sẽ không để cho bất luận kẻ nào làm tổn thương các em."
"Có chị cùng anh ở đây, chúng em sẽ không sợ."
"Ngoan ngoãn..."
Nghe được những lời của bọn nhỏ, trong lòng Lăng Tuyết nổi lên một trận chua xót, nươc mắt sắp trào ra.
Ở bên ngoài, Lăng Tuyết vĩnh viễn đều đổ máu không đổ lệ, nhưng là đối diện với mấy đứa nhỏ này, tâm hồn cô liền đã thay đổi mềm mại yếu đuối hơn.
"Chị sẽ rất nhanh sẽ tới đón các em!"
"Chúng em chờ chị..."
Bọn nhỏ ở đầu bên kia điện thoại hoan hô.
Lăng Tuyết cùng Lăng Ngạo giống như người bảo hộ của cô nhi viện, bọn họ tuyệt đối không thể để cho bọn trẻ xuất hiện bất kỳ vấn đề nào ngoài ý muốn.
Cúp điện thoại, Lăng Tuyết đi theo dì Chu vào phòng ngủ lấy giấy tờ.
Dì Chu vừa đi vừa nói: "cách đây vài ngày, vẫn có người đến cô nhi viện gây chuyện, mà chỉ có ta và lão Vương nên bọn họ không có làm gì được chúng ta, chúng lục khắp nơi lục tung tìm này, tìm nọ, Dì sợ những người kia cướp đi nên đem nó giấu ở trong phòng ngủ của dì."
Đang nói , Dì Chu từ dưới giường lấy ra một sắp giấy tờ, phong bì to.
Lăng Tuyết xem qua một chút, Quách viện trưởng rất cẩn thận, thu thập tất cả chứng cớ có liên quan , có giấy báo án mất tích của chíp bông và đậu tử, còn có những ảnh chụp của mấy người gây chuyện, mặc dù không rõ lắm, nhưng là có thể có được tác dụng lớn...
"Tất cả tài liệu đều ở bên trong." Dì Chu lo lắng thúc dục, "Con mau cất nhanh, đi nhanh đi, không biết những kẻ kia khi nào lại đến phá hoại, chẳng may phát hiện con ở chỗ này lại phát sinh thêm chuyện
"Con biết rõ ." Lăng Tuyết cầm lấy văn kiện rời đi, "Dì Chu, vậy dì cẩn thận một chút."
...
Lăng Tuyết lái xe về nhà họ Cung, dọc theo đường đi trong đầu đều nghĩ đến sự tình của cô nhi viện, trong lòng vô cùng phẫn nộ.
Trước đây, mấy người kia tới cô nhi viện gây chuyện đã là phạm pháp, Lăng Tuyết và Lăng Ngạo đặc biệt giận giữ, nhưng là nghĩ là bọn kia là xã hội đen, mình là dân bình thường, nếu hai bên tranh chấp sẽ ảnh hưởng đến bọn trẻ.
Cho nên bọn họ chỉ nghĩ biện pháp kiếm tiền mua cô nhi viện. Còn cho rằng sau khi mua rồi thì không ai có thể động đến bọn họ.
Không nghĩ tới những người kia ngông cuồng như thế, thế nhưng lại xảy ra chuyện như vậy
Sự xung đột này , cảnh sát cũng có liên quan đến, chỉ dựa vào một mình cô thì không thể nào đấu lại.
Cô nhớ tới tối hôm qua lời nói của Tần Tuệ và Lãnh Thanh Mặc, gặp phải sự cố, phải báo liền với bọn họ, để họ giúp đỡ, nghĩ biện pháp giải quyết
Nghĩ tới đây, Lăng Tuyết lấy di động định gọi điện, lúc này, Lãnh Thanh Mặc lại gọi trước, Cô lập tức tiếp nghe: "A lô!"
"Bà cô của tôi ơi, cô lại chạy đi nơi nào vậy? Mới sáng sớm đã không thấy bóng dáng, ngày hôm qua còn nói sẽ không lại gây họa, cô hôm nay tại sao lại..."
"Tôi trở về ngay lập tức ." Lăng Tuyết ngắt lời nói của Tần Tuệ , "Có chuyện quan trọng muốn cùng các ngươì thương lượng."
"Ah? Có việc gì?"
"Là về việc của cô nhi viện, trở về sẽ nói rõ hơn."
Lăng Tuyết nói xong câu đó liền cúp điện thoại .
Đầu bên kia, Tần Tuệ cảm thấy rất kinh ngạc, nha đầu này có chuyện gì vậy, như thế nào lại thông báo với tôi, lại nghiêm túc như vậy? không giống tác phong bình thường của cô ta?
Bất quá, như vậy cũng tốt, có chuyện gì thì cùng họ thương lượng, tốt hơn so với cô một mình như thiêu thân, liều mạng gây họa ở bên ngoài
" Ngài Lãnh, ngài thấy thế nào?" Tần Tuệ để điện thoại của Lãnh Thanh Mặc xuống.
"Tra tình trạng của cô nhi viện hiện tại một chút." Lãnh Thanh Mặc dùng khẩu hình miệng để phân phó.
"Vâng."
...
Lăng Tuyết vội vội vàng vàng lái xe trở lại nhà họ Cung, Tần Tuệ đã chờ ở của: " Ngài Lãnh ở thư phòng lầu hai , tôi đi cùng cô lên!"
"Cho tôi ăn sáng cái đã, đói chết mất ." sáng sớm Lăng Tuyết đi vội vàng chưa kịp ăn uống gì.
"Đều đã chuẩn bị rồi ." Tần Tuệ cười cười, "Ngài Lãnh đoán được cô chưa có ăn sáng nên kêu tôi chuẩn bị một chút để ở thư phòng, các người có thể vừa ăn vừa nói chuyện."
"Thật là hiểu tôi." Lăng Tuyết đẩy cửa thư phòng ra.
Lãnh Thanh Mặc đang xem tài liệu trên máy tính, nghe thấy âm thanh, ngẩng đầu hướng cô cười cười, dùng tay ra hiệu ý bảo cô ăn sáng trước đi, anh tiếp tục xem tài liệu.
Lăng Tuyết ngồi xuống đối diện Lãnh Thanh Mặc, thấy rõ trên tay anh là tài liệu của cô nhi viện , cô đang muốn hỏi, Tần Tuệ giải thích: "Vừa rồi cô nói trong điện thoại muốn cùng chúng tôi nói chuyện về việc của cô nhi viện, cho nên ngài Lãnh kêu tôi điều tra một chút về cô nhi viện tình trạng gần đây, cô đang trên đường về, Ngài ấy đã hiểu rõ tình huống rồi , chỉ còn việc mất tích của hai đứa trẻ."
- - - - - - - - - -
Hết Chương 48 - edit by Diệp Trúc Giai
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
[…] Kẻ thù bên gối (C48: Cô nhi viện bí mật 2) […]
ReplyDelete