Thân Đồ Dạ đi , Tần Tuệ không giống bình thường, nghiêm khắc với Lăng Tuyết, Lăng Tuyết cơ hồ không có chuyện gì cần ứng phó, cả người thoải mái hơn nhiều , vài ngày nay đều ở nhà chăm sóc Lăng Ngạo.
Lăng Ngạo bệnh tình vẫn còn nguy hiểm, sốt cao liên tục vài lần, hôn mê bất tỉnh, trong nhà không đủ thiết bị chữa bệnh, Lãnh Thanh Mặc đã đưa anh ấy vào ở bệnh viện, còn đặc biệt phân phó bệnh viện thành lập một bộ phận chữa trị và chăm sóc riêng cho Lăng Ngạo.
Lăng Tuyết mỗi ngày đều muốn đi bệnh viện chăm Lăng Ngạo, hy vọng anh ấy nhanh tỉnh lại.
Hàn Giai nhắn cho Lăng Tuyết phát vài tin nhắn, hỏi thăm tình huống của Lăng Ngạo, Lăng Tuyết nghĩ nên kêu cô ấy đến thăm Lăng Ngạo, nhưng là Tần Tuệ không đồng ý, sợ bị tiết lộ thân phận của Lăng Tuyết.
Mặc dù trong lòng Lăng Tuyết không phục, nhưng cũng chỉ có thể chấp nhận, hiện tại, việc của cô nhi viện đã rất phiền rồi, cô không thể gây thêm phiền phức.
Vấn đề của cô nhi viện vẫn không có gì tiến triển, Lăng Tuyết rất lo lắng, mỗi ngày đều tìm đọc kiến thức liên quan đến pháp luật, còn chủ động nhờ Tần Tuệ hỏi thăm tình hình của Hoắc Thị để có thể tìm chút manh mối.
Mỗi ngày Lãnh Thanh Mặc đi sớm về trễ, bận tối mặt, Lăng Tuyết rất khó gặp được bóng anh, có một lần sáng sớm đi tìm anh, anh đang ăn sáng, vẻ mặt nhìn mệt mỏi không chịu nổi.
Tần Tuệ nói, mỗi ngày anh ngủ không quá ba tiếng đồng hồ, đều bận rộn vì sự việc của cô, Lăng Tuyết nghe lời này trong lần rất áy náy, Cô muốn làm chút gì đó, nhưng là trừ chờ đợi ra cùng ứng phó với Thân Đồ Dạ thì không biết làm gì nữa, giống như cái gì cũng không thể làm .
Thời gian trôi rất nhanh, trong nháy mắt, Thân Đồ Dạ đã đi được bốn ngày , cách lễ đính hôn của anh ta và Cung Thiên Long chỉ còn lại 6 ngày.
Sáng sớm hôm nay, Tần Tuệ đã đưa vài người làm nữ đầy đến phòng của Lăng Tuyết: "Chuẩn bị gấp gáp một chút, mười giờ thì tới công ty dự hội nghị ban giám đốc."
"Hửm?" Lăng Tuyết đang mơ mơ màng màng ngủ, "Hợp gì vậy?"
"Ban giám đốc." Tần Tuệ nghiêm túc trả lời, "Bạch Thị đã chính thức khởi tố Cung Thị, hôm nay đã nhận được thông báo từ luật sư, cổ đông trong công ty đang loạn lên , chờ cô tới chủ trì đại cục."
"Hửm?" Lăng Tuyết bỗng chốc bật dậy từ trên giường, "Chị nói có lầm không vậy? Tôi đi chủ trì đại cục? Tôi cái gì cũng không hiểu a."
"Ngài Lãnh đang trên đường về." Tần Tuệ xuất mang áo choàng tắm cho Lăng Tuyết mặc vào, "Lên trên xe sẽ cho cô biết, Ngài Lãnh kêu cô nói như thế thì nói như thế đó, cô chỉ cần chú ý một chút ý tứ của ngài ấy sẽ tốt thôi."
Lăng Tuyết thật sự không hiểu: "Không phải là tôi cùng... Không phải, Cung Thiên Long cùng Thân Đồ Dạ đã công bố đính hôn, thì không ai dám đối phó Cung Thị sao? Như thế nào Bạch Thị còn giám khởi tố? Bọn họ không sợ đắc tội với Thân Đồ Dạ sao?"
"Chính bởi vì không dám đắc tội với ngài Thân Đồ, cho nên người ta đã không chơi sau lưng mà trực tiếp giải quyết việc chung, dùng luật để nói chuyện, phần hợp đồng kia là ngài cung đã ký kết với người ta, hoàn toàn hợp pháp, ngài Thân Đồ cũng không có lý do nhúng tay vào, trừ phi..."
"Trừ phi cái gì?" Lăng Tuyết hỏi.
"Trừ phi ngài ấy chính mình đi tìm người của Bạch Thị." Tần Tuệ nhíu lại mi, trầm mặt nói, "Nhưng ngài ấy tuyệt đối sẽ không như vậy làm ."
"Vì cái gì sẽ không?" Lăng Tuyết lại hỏi.
"Bà cô của tôi ơi, cái này còn phải hỏi sao?" Tần Tuệ không còn gì để nói , "Từ trước đến nay đều là người khác thỉnh cầu ngài ấy, vì cái gì mà bây giờ ngài S phải chủ động đi tìm người khác? Mặc dù một câu nói của ngài ấy có thể tạo được tác dụng, nhưng là ngài ấy không thể nào hạ thấp thân phận mà phá lệ."
"Lại không phải là việc gì lớn." Lăng Tuyết không cho là đúng, "một câu có thể giúp người khác, tại sao lại không giúp? Huống chi bây giờ là giúp vợ chưa cưới của anh ta."
"Haizzzzzz, thật sự là không thể nói rõ với cô được..." Tần Tuệ thở dài, "Bây giờ , cô đi rửa mặt trước đi, phải nắm chắc thời gian!"
"Được!"
Lăng Tuyết mơ mơ màng màng vào toilet, đối với việc quản lý công ty, cô hoàn toàn không có bất kỳ khái niệm nào, lần trước hợp báo, cô cũng đã cực kỳ khẩn trương, trong suốt quá trình nói đúng được vài câu, đó là chính bản thân mình nhận thức, không liên quan đến về kiến thức kinh doanh, thương trường, tất cả còn có thể miễn cưỡng ứng phó, nhưng bây giờ muốn ứng phó một cuộc hợp hội nghị cổ đông, cô hoàn toàn không có nắm chắc.
Tần Tuệ nhì bóng lưng của Lăng Tuyết, cảm thấy rất bất đắc dĩ, xuất thân thấp hèn thật sự là không có cách nào, việc đơn giản, sử dụng chân tay, cư xử lỗ mãng đã ăn sâu vào tiềm thức, không nhìn xa trông rộng, không có đủ kiến thức, đứng trên vạn người cũng không thể biến thành phượng hoàng trong chốc lát được.
...
Lăng Tuyết từ trong gương chứng kiến ánh mắt bất đắc dĩ, khinh miệt của Tần Tuệ, trong lòng âm thầm buồn cười, kỳ thật cô biết rõ ý tứ của Tần Tuệ, xã hội thượng lưu đặc biệt xem trọng thân phận, địa vị, có đôi khi quyền chủ động và bị động quyền thì được quyết định, khống chế bởi một người, như Thân Đồ Dạ từ trước đến giờ đều nắm quyền khống chế mọi thứ trong tay, chúa tể vận mệnh của người khác, cái gì gọi là cho người khác mặt mũi, hoặc bị người khác dắt mũi.
Nếu như anh ta chủ động tìm Bạch gia, vậy thì đã phá hủy nguyên tắc nhiều năm, cũng đánh vỡ danh tiếng của anh ta.
Cho nên anh ta tuyệt đối không thể nào như vậy làm.
Nhưng Lăng Tuyết cho rằng, tình yêu là có thể thắng được tất cả , nếu như có một ngày cô yêu một một người đàn ông nào, không cần nói cài gì gọi là quy củ, nguyên tắc, mà ngay tính mệnh, cô cũng sẽ không keo kiệt!
Nếu như Thân Đồ Dạ thật yêu Cung Thiên Long, hơn nữa coi trọng quan hệ giữa bọn họ, anh ta phải trợ giúp Cung Thị vượt qua cửa ải khó khăn này, đây không phải việc gì lớn lao, không phải chỉ là một câu nói thôi sao? Vì yêu mến phụ nữ của mình, thời điểm này không nhờ cậy được, vậy thì còn trông cậy vào anh ta làm cái gì?
Nói cho cùng vẫn là Thân Đồ Dạ không đủ coi trọng mối quan hệ này, anh ta với "Cung Thiên Long" nhìn như xứng đôi vừa lứa, môn đăng hộ đối, lại không phải là những đôi yêu nhau bình thường, Lăng Tuyết không hiểu, Cuộc hôn nhân này đối với anh ta có ý nghĩa gì? Nếu như không yêu, tại sao phải cưới Cung Thiên Long?
...
Lúc ra tới cửa, Tần Tuệ nhận được tin nhắn, Lãnh Thanh Mặc không kịp chạy về nhà, trực tiếp đến công ty, kêu cô ta phải đưa đi thẳng Lăng Tuyết đến công ty luôn.
Tần Tuệ mặt ủ mày chau, ở trên xe than thở: " Thật là phiền phức , không kịp thời gian, ngài Lãnh tiên không thể chỉ cho cô, lát nữa cô nên ứng phó như thế nào?"
"Thuyền tới cầu tự nhiên thẳng."
Lăng Tuyết đang ăn sáng trên xe, không ngẩng đầu, đưa bộ mặt lạnh nhạt với bộ dáng thảnh thơi như việc người thì mặc người.
Tần Tuệ thấy bộ dạng cô thế này, chân mày càng nhíu chặt hơn .
...
Rất nhanh đã tới công ty, Lăng Tuyết nhận được một cuộc gọi, là một số lạ, chính cô cảm thấy buồn bực, Tần Tuệ kinh ngạc nói: "Là Cô Hoắc gọi đến ."
"Hoắc Phi Vân?" Lăng Tuyết thấy rất ngoài ý muốn, cô ta sao lại gọi điện cho mình? Chẳng lẽ là bởi vì việc của cô nhi viện?
"Mau nhận đi, xem xem cô ta muốn nói cái gì." Tần Tuệ nhắc nhở, "mở hand-free."
Lăng Tuyết nghe điện thoại, cũng mở hand-free.
"Cô Cung!" Hoắc Phi Vân khách khí hỏi, "Còn nhớ tôi không?"
" Cô Hoắc?" Lăng Tuyết lễ phép mà cẩn thận, "Đương nhiên còn nhớ! Có việc gì sao?"
"Khi nào có thời gian, tôi mời cô uống trà." Hoắc Phi Vân nói.
Tần Tuệ nhìn cô nháy mắt, ý bảo cô không nên cự tuyệt Hoắc Phi Vân, có thể cùng con gái Hoắc Thị tạo mối quan hệ tốt về sau sẽ có chỗ dùng.
Lăng Tuyết nhìn Tần Tuệ một cái, dứt khoát hỏi: "Cô thật sự muốn cùng tôi nói chuyện?"
"Ha ha..." Hoắc Phi Vân cười , "không nghĩ tới cô lại trực tiếp như vậy."
"Tôi không thích vòng vèo." Lăng Tuyết khẽ mỉm cười, " Cô Hoắc có thể muốn gặp mặt tôi, tôi cảm rất vinh hạnh, chỉ là tôi thật hiếu kì, rất muốn biết cô muốn gặp tôi là việc công hay việc tư?"
"Giữa chúng ta việc công để nói à?" Hoắc Phi Vân hỏi ngược lại.
Cô trước đến giờ đều không quan tâm chuyện làm ăn trong nhà, dưới trướng công ty ở Pháp không có quan hệ làm ăn với Cung Thị.
"Tốt, Thế thì không phải vì việc công." Lăng Tuyết cười , "Nhưng giống như cũng không có việc riêng để nói?"
Tần Tuệ tức chết , nha đầu này lại nói chuyện như vậy? Lấy thực lực của Cung Thị, muốn nịnh bợ Hoắc Thị cầu còn không kịp, huống chi.
"Ha ha..." Hoắc Phi Vân lạnh lùng cười một tiếng, "Cô thật giống như rất bận rộn nhiều việc, vậy thì, tạm biệt!"
"Chờ một chút."
Lăng Tuyết đột nhiên gọi Hoắc Phi Vân lại, cô nhớ tới vấn đề của cô nhi viện, nếu Hoắc Phi Vân không nhúng tay vào việc làm ăn của gia đình, thì cũng đều là người nhà họ Hoắc, có lẽ nên giúp một chút.
"Có việc gì sao?" Hoắc Phi Vân thái độ đã có chút lạnh nhạt, vừa rồi câu nói kia của Lăng Tuyết đã làm cho cô ta cực kỳ khó chịu.
"Cô là muốn cùng tôi nói về Thân Đồ Dạ?"
Lăng Tuyết cũng thông minh, cô biết rõ Hoắc Phi Vân có tình cảm với Thân Đồ Dạ, cái gọi là việc riêng, không phải là vì Thân Đồ Dạ hay sao?
"Coi là thế đi." Hoắc Phi Vân cũng không giấu giếm, "Như thế nào?"
"Tối nay cô có thời gian không? Cô hẹn chỗ đi." Lăng Tuyết nói, "báo cho địa chỉ tôi sẽ tìm cô."
"nhà hàng Amber, bảy giờ!"
"OK, không gặp không về."
...
Cúp điện thoại, Lăng Tuyết đang tính toán, tối này nói với Hoắc Phi Vân như thế nào về vấn đề của cô nhi viện, nên dùng thân phận gì để nhờ cô ta giúp đỡ?
"Nếu như cô cùng cô Hoắc gặp mặt là về việc của cô nhi viện, tôi khuyên cô nên sớm bỏ đi ý niệm trong đầu." Tần Tuệ nhắc nhở, " Việc làm ăn của Hoắc Thị tất cả đều là do anh của cô ta nắm quyền Hoắc Vân Phong, cô ta từ trước đến này đều không can thiệp !"
"Uh." Lăng Tuyết không có ý định cùng Tần Tuệ nói về đề tài này, bởi vì kết quả sau cùng lúc nào cũng kết thúc không vui, cho nên cô dứt khoát nói sang chuyện khác, "Đi nhanh đi?"
"Đến nơi rồi , ở phía trước kìa."
Tần Tuệ đều đặt tâm tư hết lên việc của công ty, hiện tại cũng không có ý định chấp nhất về đề tài kia.
Lăng Tuyết sẽ gặp Lãnh Thanh Mặc ở bãi đậu xe và cùng lên phòng hợp, vừa đúng 9:30, cách thời gian hợp nữa tiếng.
Lãnh Thanh Mặc gặp Lăng Tuyết ở chỗ đậu xe Rolls Royce, dùng khẩu ngữ miệng nói đơn giản: "Không cần khẩn trương, hôm nay đuề là những người đã gặp lần đó ở bữa tiệc gia tộc, đều rất dễ ứng phó, về việc Bạch gia khởi tố, anh đã sớm có phương án đối phố chi tiết, em xem một chút, nhớ kỹ, đến lúc đó cứ dựa theo phương án này mà làm ."
"Ừ." Lăng Tuyết nhận tài liệu lật xem.
"Thật sự anh sớm đã có chuẩn bị, quá tốt ." Tần Tuệ thở phào nhẹ nhõm.
"Những chuyện này tôi đều có chừng mực, cô không cần đem áp lực đến cho cô ấy." Lãnh Thanh Mặc nhìn cô một cái.
"Vâng." Tần Tuệ khiếp đảm cúi đầu.
...
Lãnh Thanh Mặc đã đưa ra phương án đặc biệt chi tiết, còn có giải thích các vấn đề liên quan , mà ngay cả Lăng Tuyết là người ngoài nghề xem cũng có thể hiểu, bản lĩnh một lần đọc qua có thể nhớ lại được phát huy, trong vòng hơn hai mươi phút đã nhớ rõ toàn bộ phương án.
Chỉ còn lại bảy phút , Tần Tuệ đồng hồ trên tay, lại nhìn một chút Lăng Tuyết, trong lòng vô cùng lo lắng.
Lãnh Thanh Mặc đang thưởng thức trà, trước sau đều lạnh nhạt.
Năm phút cuối cùng, Lăng Tuyết đã bỏ tài liệu xuống, ngẩng đầu nhìn Lãnh Thanh Mặc: "Đây là tổng số tiền lợi nhuận trong hai năm của tập đoàn Cung Thị tập, cứ như vậy bồi thường cho Bạch gia, chẳng phải là quá tiện nghi cho bọn họ? Huống chi, chuyển ra một khoản tiền lớn như vậy, Tập đoàn Cung Thị sẽ có một lỗ hổng tài chính lớn?"
- - - - - - - - - -
Hết chương 50 - edit by Diệp Trúc Giai
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
[…] Kẻ thù bên gối (C50: Công ty bị chiếm giữ) […]
ReplyDelete