Lăng Tuyết nhìn chằm chằm di động lăn qua lộn lại không ngủ được, suy nghĩ thật lâu, do dự thật lâu, đang suy nghĩ đến cùng là có nên trả lời tin nhắn của Thân Đồ Dạ không.
Theo lý thuyết, nếu không nghe thấy không trả lời cũng liền tính, nhưng lúc này rõ ràng nếu không trả lời thì không thể nào chịu được; nhưng bây giờ thời gian đã quá muộn, nếu như đối phương đã ngủ rồi thì làm sao bây giờ, nếu trả lời tin nhắn, anh nhất định sẽ bị đánh thức... Lăng Tuyết lại có chút không đành lòng.
"Một cô gái đang yêu thì không nên suy tính hơn thiệt hơn như vậy, vừa muốn hoàn toàn chiếm hữu, lại sợ chính mình tham muốn giữ lấy sẽ làm tổn thương đến đối phương?"
Không ngủ được Lăng Tuyết ý nghĩ hão huyền, chợt ý thức được chính mình vừa rồi lại còn nói hai chữ "đang yêu"!
Lẽ nào, cái này chính là cảm giác đang yêu?
Một nụ cười ngọt ngào ở khóe miệng nhộn nhạo cười, ngẫm nghĩ những ngày gần đây đã làm đủ loại triền miên cùng Thân Đồ Dạ, cô cảm thấy cái người này trừ ra ngẫu nhiên bá đạo chút ít, cái khác tựa hồ cũng rất tốt ... Lại cúi đầu xem ba cái tin nhắn anh gửi, cảm giác cùng với vừa rồi lại có chỗ bất đồng.
Nếu như nói vừa rồi là cảm thụ của sự ấm lòng, nhưng bây giờ còn nhiều hơn chính người đàn ông đang yêu mãnh liệt, nhớ nhung nên không cần chú ý gì, còn có xen lẫn tình yêu nồng đậm, yêu say đắm.
Người đàn ông như Thân Đồ Dạ còn không cần để ý tiểu tiết, còn mình thân là "Tiểu cô nương" mình cần gì đi quản như vậy nhiều vậy?
"Quá mệt mỏi, nên đi ngủ sớm, anh đâu rồi, ngủ rồi à?"
Tin nhắn mới gửi đi trong chốc lát, bất quá 3-5 giây, Thân Đồ Dạ nhắn lại.
"Không ngủ, mất ngủ, đang nhớ em! ! ! !"
Lại là một hàng dấu chấm than!
Lăng Tuyết bộ dáng tươi cười càng cười càng ngọt, như thiếu nữ hoài xuân nhìn thấy người yêu. Cô đang định trả lời, Thân Đồ Dạ lập tức nhắn tin thứ hai - -
"Bên em có tiện không, có muốn anh gọi không?"
Lăng Tuyết cười đến ngọt ngào, cái loại vị ngọt này cũng giống như tan ra thắm vào trong lòng, sau đó theo trái tim nhảy lên tan chảy trong toàn bộ cơ thể...
Cơ hồ là không hề nghĩ ngợi, Lăng Tuyết chủ động gọi qua.
"Như thế nào, có việc gì sao?" Lăng Tuyết giả vờ nghiêm túc, nghiêm trang hỏi.
"Không có việc gì a, anh chỉ muốn nghe giọng của em một chút thôi." Thân Đồ Dạ đương nhiên nói, "Ai quy định không có việc gì thì không thể gọi điện thoại cho em ?"
"Ai nha, mới có xa ra một ngày đã có người không chịu nổi rồi?" Lăng Tuyết thổi phù một tiếng, "Nếu giống như anh nói vậy, Ngưu Lang, Chức Nữ chắc bị buồn chết mất."
"Cái kia không có biện pháp, ai kêu anh nhớ em nhiều làm chi?" giọng nói của Thân Đồ Dạ trầm thấp mà lại buông lỏng, nghe vào bên tai có một loại từ tính, Hương vị nói không nên lời, "Chức nữ em cũng đừng làm, anh cũng không muốn làm Ngưu lang!"
"Một năm chỉ gặp một lần sợ quá tịch mịch?" Nói đến đây, Lăng Tuyết mới đột nhiên lĩnh hội được Thân Đồ Dạ nhấn mạnh từ "Ngưu lang" là có ý đồ, cười mắng, "Người này như thế nào lại không đứng đắn, bất quá nhìn tướng của anh, làm cái Ngưu lang chăn vịt thì ra cái gì, vẫn là dư dả, có muốn hay không em tìm người giúp anh giới thiệu một chút? Buổi chiếu phim tối em vẫn có chút muốn xem, trước kia còn ở những địa phương kia chắc còn lưu lại á."
"Em muốn kéo anh đi làm Ngưu lang? Có thể cũng là có thể, rảnh rỗi không có việc làm, bất quá em nên biết với điều kiện của anh, giá khởi đầu rất cao, ai thuê được rất tốt!" Thân Đồ Dạ bá đạo một chi tiết nhỏ cũng không bỏ sót.
"Cao bao nhiêu, cao ba tầng lầu như vậy là cao sao?" Lăng Tuyết nằm nghiêng, một tay cầm lấy di động, một tay lọn lọn tóc mai của mình, "Cái kia cũng còn thật sao, Mỹ là quốc gia siêu cấp phát triển đó, chỉ một đêm chi phí, ai có thể không trả nổi sao? Được rồi được rồi, em muốn đi ngủ, lười phải cùng anh kì kèo, gọi điện thoại lại không có việc."
"Hm, là em gọi cho anh phải không? !" Thân Đồ Dạ hô to, lại giống như sợ ầm ĩ đến người khác vì vậy đè thấp giọng nói tiếp tục nói, "Sao có thể nói không có việc a, em không gọi điện thoại làm sao em biết anh nhớ em? em không gọi anh không ngủ được a? em hiện tại là thuốc của anh, không uống sẽ bị mất ngủ đó!"
Lăng Tuyết nhắm hai mắt lại, tưởng tượng bộ dạng nói chuyện bây giờ của Thân Đồ Dạ, nghĩ thầm nhất định là cái người đó sợ bị thủ hạ nghe thấy mất mặt mà lại "Không bỏ được" nói năng lung tung.
Người này a, một khi rơi vào bể tình, quả nhiên cũng sẽ đem những thứ nhàm chán làm thú vị, đem những lời nói bát quái nấu cháo điện thoại, cái này không quan hệ tuổi, tài phú, thân phận, địa vị.
Chỉ là bởi vì yêu em, chỉ là bởi vì muốn nghe giọng nói của em một chút...
"Có điều em muốn nói với anh." Lăng Tuyết suy nghĩ thật lâu, quyết định vẫn nên nói với Thân Đồ Dạ toàn bộ, "Trước khi đi, anh từng hỏi em qua đến bên này có chuyện gì, em chưa nói, nhưng mà em nghĩ anh cũng đã đoán được mà?"
"Hm? Đoán được một chút, không phải là rõ ràng, em chỉ nói một chút là chuyện gì mà thôi." Bên nay Thân Đồ Dạ còn trong bộ dạng lười biếng, tựa hồ hoàn toàn không có coi cái này là một sự việc.
"Được rồi..."
Lăng Tuyết liền kể từ lúc Tần Tuệ tìm cô giúp đỡ Cung thị nói một lần, một năm một mười không chút nào giấu giếm, tối rồi nói ra: "Mặc dù anh không có trừng phạt Cung thị, cũng không có mở miệng để cho người khác làm bất hòa với bọn họ, nhưng huỷ hôn vẫn để cho Cung thị nếm mùi, bọn họ hiện tại thật sự là bấp bênh, chuyện lần này đến Mỹ chính là vì bắt lấy một cọng rơm cứu mạng cuối cùng, em không thể không giúp bọn họ."
"Thì ra là vì vậy a, " Thân Đồ Dạ giọng nói bình thản, đối với lời Lăng Tuyết kể không một chút ngoài ý muốn, "Nhưng là em hiện tại sao đột nhiên lại quyết định muốn nói cho anh chân tướng rồi sao?"
"Anh quả nhiên đều đã biết."
"Đúng không, kỳ thật hiện tại rất nhiều việc muốn giấu diếm được anh thật tương đối khó khăn, một lần duy nhất, chính là em mới vừa nói 'Huỷ hôn' ."
Giọng Thân Đồ Dạ vẫn bình thản như cũ, tựa như là đang nói một việc không quan hệ gì với bản thân, "Bất quá bọn họ đến bây giờ, chẳng lẽ còn là cho là mình đã nếm qua tư vị bị huỷ hôn sao? Anh còn tưởng rằng đã lừa gạt sẽ nhận hậu quả đó."
Lăng Tuyết trầm mặc, cái này là Thân Đồ Dạ cùng cô, hai người đang giải đáp khúc mắc, thời gian trôi qua, mọi thứ thay đổi, thời gian đó lại phát sinh nhiều chuyện như vậy, lại tựa hồ thủy chung không có cởi bỏ.
"Thực xin lỗi..." giọng Lăng Tuyết có chút khổ sở, "Em cho rằng anh đã không thèm để ý."
"Cô gái ngốc, làm sao em lại nói xin lỗi với anh?" Thân Đồ Dạ cười, âm thanh sủng ái, "Huống chi anh cũng vậy không có để ý, càng không có đối với Cung thị làm cái gì, bọn họ bây giờ đơn giản là phải thừa nhận sự trừng phạt của người đời, cùng với ích lợi, với anh đều không liên quan. Cái này tựa như một khoản mua bán, lời nhiều sẽ đi đôi với rủi ro cao, tiếc nuối duy nhất chính là bọn họ đã thua, không có đạt được lợi nhuận cao mà phải thừa nhận vốn đã dự tính đang gặp nguy hiểm cao."
"Nhưng maf nếu như không phải thân phận địa vị của anh làm áp lực vô hình, Cung thị và những người đã hợp tác..." Lăng Tuyết nhịn không được thanh minh, lễ đình hôn đã có nhiều người tham dự, cô biết rõ Cung thị hiện tại gặp phải vấn đề nghiêm trọng cơ bản liền nằm ở trên người Thân Đồ Dạ, xin giúp đỡ của Dikaba vẻn vẹn chỉ là kế sách tạm thời, kết quả tốt nhất cũng đơn giản để không đến mức phá sản rồi từ từ vực dậy. Nhưng nếu như Thân Đồ Dạ tha thứ cho bọn họ, thậm chí không cần anh ra tay giúp đỡ, mà chỉ là vì Cung thị nói một câu, tất cả áp lực của Cung thị có thể giải quyết dễ dàng, Cung Hiếu Cường là loại tép nhảy cũng không tạo nổi bao nhiêu sóng gió.
Cho nên cô mới muốn đêm nay nói rõ ràng, vì Cung thị cầu tình.
Nhưng mà Thân Đồ Dạ cắt đứt lời nói của cô, mặc dù không có giận tím mặt, nhưng cùng ngọt ngào vừa rồi đã hoàn toàn mất dạng.
Anh nói: "Người đang làm thì trời đang nhìn, nhân quả tuần hoàn sẽ không vì lời nói của bất kỳ ai mà thay đổi. Việc của Cung Thị anh đã không để trong lòng, vốn cũng sẽ không có ý trừng phạt bọn họ, nhưng kêu anh vì bọn họ nói chuyện, anh không có lập trường."
"Sớm biết sẽ là kết quả này... Lần này em đến giúp bọn họ, anh có thể không giận em, hơn nữa không có ngăn cản em, em rất vui vẻ ." Lời tuy nói như thế, nhưng Lăng Tuyết vẫn là vì chính mình lực bất tòng tâm khẽ thở dài một hơi.
"Anh ngược lại rất muốn ngăn cản em, nhưng anh có thể ngăn cản được không?"
Thân Đồ Dạ tức giận nói, "Được rồi, em luôn làm việc theo ý mình thì tốt rồi, không cần quản những người kia có tư tâm hay ác ý gì đâu. Có anh ở đây, em cứ việc đi làm việc em thích, đi làm những việc em cho rằng nên làm, dù sao đến cuối cùng bất kể là gây họa hoặc làm một cục diện rối rắm, anh đều sẽ giúp em thu thập sạch sẽ. cái này anh hứa với em, mặc kệ khi nào, chỗ nào, vô luận thế sự xoay vần, cũng sẽ không thay đổi."
"Cảm ơn..." Lăng Tuyết thật tò mò vừa rồi là những lời nói rõ ràng nghe như lời tâm tình của Thân Đồ Dạ, có thể làm cô thật sự cảm động, cô trầm mặc thật lâu, vì việc cầu tình của mình vừa rồi muốn xin lỗi nói, "Thực xin lỗi, vừa rồi thật là làm anh khó xử ."
"Bé ngốc, em là repeater sao, sao đêm nay là lần thứ hai nói lời thực xin lỗi rồi."
Thân Đồ Dạ tựa hồ cũng không hy vọng tâm tình của Lăng Tuyết vì vậy mà sa sút, đang an ủi cô một câu, lại nói, "Nhưng mà anh có thể tìm được em, nói cho cùng là bởi vì Cung thị. Bởi vì bọn họ tìm ra em, anh sẽ báo đáp họ vì cái này, có lẽ ngày nào đó anh trở về sẽ nói thay cho bọn họ không chừng."
"Hả?" Lăng Tuyết nghe xong trong lòng vui mừng, "Ý của anh là?"
"Ở quê hương của chúng ta, một đôi kết hôn, cũng sẽ đưa bà mối một chiếc nhẫn để báo đáp lại." Thân Đồ Dạ chậm chạp nói, "Đến thời điểm đó anh chắc chắn sẽ không quên truyền thống này, nếu vui vẻ có lẽ còn đưa bọn họ mười cái hai mươi chiếc nhẫn đó."
Lăng Tuyết thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu trên điện thoại, ở bên kia Thân Đồ Dạ cười đắc ý trong tiếng tức giận cúp điện thoại!
Tên khốn kiếp này, còn biết trêu chọc mình!
Cúp điện thoại, Lăng Tuyết mới biết được đã gần bốn giờ sang rồi. Âm thanh giường chiếu cách vách đã không còn, chắc làm ầm ĩ lâu như thế mọi người cũng đều đã đáp ứng được nhu cầu, từng người ngủ yên .
Cô lại nghĩ tới Dikaba đã trở về, vậy ngày mai không có lý do gì lại không thấy mặt, đến thời điểm bất kể là đối phương ngang ngược vô lý, hay là âm hiểm xảo trá, tự mình đều muốn xuất tất cả vốn liếng.
Bây giờ nhìn lại, Cung thị muốn lấy được thông cảm của Thân Đồ Dạ mà giải quyết vấn đề, về cơ bản là khả năng không lớn, chỉ có thể ở trên người Dikaba hạ công phu, hy vọng ngày mai mọi việc đều thuận lợi đi, giúp hết một lần này, về sau việc của Cung thị thật sựu không nên dính vào !
Lăng Tuyết tự nói với mình, mặc dù Thân Đồ Dạ không có vì vậy mà tức giận, nhưng dạng này hành vi bao nhiêu ý tứ hàm xúc "Ăn cây táo, rào cây sung", làm được nhiều thì cũng đã làm trái với lương tâm của mình.
Không quên ý muốn ban đầu, mới được thủy chung.
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 150 […]
ReplyDelete