
Trong màn đêm, 5 chiếc ca nô ở trong biển xuyên qua lượn vòng, quay quanh du thuyền của Dikaba bắn, hỏa lực mạnh mẽ.
Bọn họ đến phải có chuẩn bị, đã đoán ra ở trên biển Dikaba một thân một mình, cho nên hiện tại chỉ có hỏa lực áp chế mà không lên thuyền, sợ khả một năng chính là Dikaba sẽ ngồi thuyền cứu nạn thoát đi, lại không nghĩ Dikaba thuyền cứu nạn đã bị Ngải Mễ đánh cấp rồi.
Có hỏa lực càn quét trong chốc lát, đang xác định người trên thuyền phản kháng đều đã bị đánh gục, sau đó 5 chiếc thuyền ca nô bắt đầu vây kín .
...
"Thôi rồi, lần này sẽ không thật sự xong đời đi? !"
Dikaba mặt ngoài trấn định, nội tâm kỳ thật đã loạn.
Lăng Tuyết cùng Lãnh Thanh Mặc liếc nhau một cái, đều nhíu mày. Bọn họ chạy tới nói chuyện làm ăn không phải là giả, biết rõ Dikaba, người này có khả năng có thể vượt qua bối cảnh đên tối cũng không phải giả, nhưng lại chưa từng nghĩ tới sẽ bản thân bị lâm vào hiểm cảnh - - sớm biết như thế, Lãnh Thanh Mặc cũng không dám mời Lăng Tuyết lại đây!
"Chúng ta báo cảnh sát đi!"
Tần Tuệ sợ, nếu như xảy ra chuyện gì, Thân Đồ Dạ trước hết sẽ không tha thứ chị ta, đến thời điểm đó Cung thị sẽ bị phiền toái .
"Không có dùng được, trước khi cảnh sát đến những người kia đã xông tới rồi."
Lãnh Thanh Mặc lắc đầu, sắc mặt mặc dù không lạnh nhạt bằng thường ngày, nhưng cũng không có tỏ ra đặc biệt kinh hoảng.
"Vậy kiếm phòng trốn đi?" Tần Tuệ lần nữa đề nghị.
Dikaba du thuyền có thể nói xa hoa, dài 262 inche, tổng cộng có 5 boong tàu, trừ bọn họ hiện tại vị trí gần 100 m² "Sea club – club trên biển " ngoài ra còn có 6 phòng ngủ. Bởi vậy nếu như muốn ẩn núp, cũng không thể nào.
"Dạng này không khác gì đem quyền chủ động giao trong tay người khác, "
Lãnh Thanh Mặc lần nữa lắc đầu từ chối chị ta, "cách ẩn núp duy nhất đó là có thể kéo dài thời gian, nhưng là đối với cảnh sát địa phương hiệu suất làm việc chúng ta cũng không rõ ràng lắm, huống chi bây giờ vẫn là trên biển - - nếu như bọn họ tới hơi chậm một chút, chúng ta trốn không thoát."
"Vậy làm sao bây giờ a, Anh Lãnh!"
Tần Tuệ đã thành thói quen đem hi vọng ký thác trên người Lãnh Thanh Mặc, mặt đù đối với tình hình trước mắt, chị đã có chút tâm hoảng ý loạn, bởi vì loáng thoáng, bọn họ đã nghe ra tiếng ca nô bên ngoàitựa hồ đã đến gần rồi.
Nhưng kỳ quái là, vừa rồi đã ngừng bắn, nhưng bên ngoài lúc này lại vang lên tiếng súng, dường như lại có người tham gia chiến đấu.
Nhưng từ đầu đến cuối không có tiếng còi cảnh sát vang lên, xem ra thì đến cảnh sát biển hoàn toàn không biết chuyện.
Trên du thuyền, một đám các cô gái đang mặc đồ tắm thất kinh, như con ruồi không đầu hỗn loạn, chạy trốn không rời!
"Cũng cho thấy chúng ta cũng sẽ không chết..." Tần Tuệ nhìn các cô gái đang chạy trối chết nói, "Những người kia mục tiêu khẳng định là Dikaba, bên trong này nhiều người như thế, bọn họ không thể nào giết hết tất cả?"
"Nếu như chị nghĩ nếu giết một người, hơn nữa bên ngoài đã giết rất nhiều người, sẽ không cần để lại người sống về sau làm chứng cho bọn họ?" Lăng Tuyết lạnh lùng nói, "Giết người diệt khẩu việc này từ xưa đến nay làm còn thiếu sao?"
"Vậy rốt cuộc làm sao bây giờ a, lẽ nào chúng ta phải chết ở chỗ này a?" Tần Tuệ lòng nóng như lửa đốt.
"Ta biết rõ!"
Dikaba quát long trời lở đất. ba người Lăng Tuyết nghe nói như thế sau không khỏi vui mừng, còn tưởng rằng Dikaba đã lưu lại đường lui, nhưng lời nói của Dikaba tiếp đến thiếu chút nữa làm bọn họ hộc máu.
"Nhất định là năm nay là năm bổn mạng của ta, mệnh phạm vào thái tuế!"
Dikaba nghiêm trang nói, "Năm đó lúc ta ở Cung thị sớm nên nghe lời thầy tướng số kia, hắn khi đó nói vào năm ta 48 tuổi là năm bổn mạng sẽ có kiếp nạn, nhất định phải mỗi ngày phải mặc đồ đỏ mới có thể hóa giải - - hôm nay ta không có mặc, ta không có mặc a!"
Người đến lúc nguy nan cũng là lúc tin mê tín.
Cổ kim nội ngoại, không có ngoại lệ!
Bất quá, Lăng Tuyết hoàn toàn cảm thấy tên khốn kiếp này là con khỉ ngớ ngẩn phái tới...
Lăng Tuyết hận không thể nhất bàn tay giết hắn: "Đến lúc nào rồi còn điên điên khùng khùng, lại không chạy ngươi về sau đều không cần mặc đồ đỏ, trực tiếp dùng quan tài thì tốt lắm!"
Dikaba bị mắng như thế, cả người cũng bình tĩnh lại. Có thể dành dụm như nhiều tài sản như thế, bất kể nói thế nào, tâm tính cũng sẽ không quá yếu đuối, Dikaba mặc dù có chút rất sợ chết, nhưng cũng không phải là người yếu đuối không có năng lực.
Hiện tại tỉnh táo lại, cũng đang suy nghĩ phương pháp chạy trốn.
"Trừ bỏ bị dùng thuyền cứu nạn thì không còn công cụ khác để chạy trốn sao?"
Lăng Tuyết nhíu lông mày hỏi, nói không hoảng hốt là giả, nhưng thời gian qua lúc liều mạng đua xe cô cũng thật sự không sợ, "Ngươi cẩn thận suy nghĩ một chút, chỉ cần có công cụ có thể để cho chúng ta chạy trốn đều được."
"Không có!" Dikaba chém đinh chặt sắt, oán hận nói, " Ngải Mễ đáng chết, lần này chúng ta tất cả đều bị cô ta hại chết!"
Lập tức, tất cả mọi người đều rơi vào trầm mặc.
Những thứ kia, các mỹ nữ đồ tắm hoặc là hoảng hốt chạy tứ tán bên ngoài, hoặc đã bị đánh gục, hoặc là tựa như Tần Tuệ nghĩ, trốn vào trong phòng ngủ.
Bên ngoài tiếng bước chân dần dần vang lên thật gần, cùng với tiếng sung lẻ tẻ và âm thanh trách mắng, đám người kia đã lên thuyền !
Tình huống nguy cấp, Lăng Tuyết cùng Lãnh Thanh Mặc liếc nhau một cái, hai người cùng "vang lên" nói: "Nhảy thuyền!"
"Áo phao cứu sinh ở đâu bên trong?" Lăng Tuyết vội vàng truy vấn.
"Chỗ đó!" Dikaba chỉ cách đó không xa, "Các ngươi thật muốn nhảy thuyền sao? Ta không biết bơi a."
"Nói nhảm, nhanh đi."
Lăng Tuyết dắt lấy hắn hướng chỗ áo phao cứu sinh chạy trốn mở miệng nói, Tần Tuệ cùng Lãnh Thanh Mặc theo sát phía sau.
Một nhóm người đã gặp qua sóng to gió lớn, gặp cửa ải sinh tử cũng không có chút bối rối, trừ Lãnh Thanh Mặc ra!
Dường như trên cái thế giới này không có chuyện gì có thể làm cho anh bất an, cho dù là sinh tử, hoặc là, trong lòng anh so với bọn họ đã nắm chắc, biết rõ còn có cứu tinh ở trong bóng tối trợ giúp bọn họ...
Có lẽ anh thật sự có giác quan thứ sáu, về sau, anh iệu sự như thần.
Lôi Quân cùng thuộc hạ đã ở vùng phụ cận du thuyền của Dikaba, lúc 5 ngũ chiếc kia nổ súng, cậu ta cũng đã báo cáo với Thân Đồ Dạ, Thân Đồ Dạ đã ra lệnh cho cậu ta, bằng mọi giá nhất định phải cứu Lăng Tuyết ra!
Bởi vậy lúc 5 chiếc ca nô áp sát vào gần du thuyền chuẩn bị họ tiêu diệt cho tới khi nào xong thì thôi, cùng lúc đó Lôi Quân mệnh lệnh cho thuộc hạ hướng về mấy ca nôbắt đầu công kích bằng hỏa lực.
Mà tự biết hai tay khó địch nổi 4 chân của Lôi Quân, đã vậy bên Lôi Quân còn dẫn theo một thủ hạ đắc lực có thể thẳng lặn xuống nước theo phương hướng khác của du thuyền mà đi.
Cũng may màn đêm như nước, lặn vào trong biển bọn họ cũng không có bị người khác phát hiện.
...
"Thật muốn nhảy xuống biển sao? Ta không biết bơi a!"
Đối mặt với cùng bóng đêm hòa làm một thể với nước biển, Dikaba gắt gao cầm lấy mép thuyền không chịu buông tay.
"Ngươi không biết bơi còn tổ chức tiệc đồ tắm?"
Lăng Tuyết trừng mắt hắn, cái này lão sắc quỷ xử lý tiệc rượu là giả, mượn rượu xem mỹ nữ áo tắm hai mảnh mới là thật!
Biển rộng không phải là bể bơi, người không biết bơi căn bản là không có biện pháp, cho dù là kiện tướng bơi lội, nhưng ai có thể bảo đảm lúc đang bơi, có thể mang theo một người hoàn toàn không biết bơi trong biển ngao du đâu?
Người không biết bơi rơi xuống nước sẽ xem người cứu họ là cọng cỏ cứu mạng duy nhất, cả người đều quấn ở trên người cô!
Trên thuyền đã chuẩn bị phao cứu sinh, nhưng mà lúc này màu cam của phao cứu sinh lại thành mục tiêu bắt mắt nhất, mà hồng tâm rất có thể toàn bộ đầu người!
"Ở bên trong!" đám người tập kích kia cuối cùng cũng có người phát hiện vị trí của Dikaba, dùng tiếng Anh hô lớn. Mà theo lời hắn hô to, viên đạn bắt đầu bắn ra, hướng về phía 4 người Dikaba bắn mà đến!
"Ầm!"
Bắn chệch viên đạn ở mép thuyền thép trúng lan can chạm vào léo ra tia lửa kinh người, lại bị lệch, muốn đánh trúng cơ thể của Dikaba!
Tình huống nguy cấp, Lăng Tuyết không để ý đến ánh mắt sợ chết của Dikaba, cứng rắn đá hắn vào trong biển.
Mà chính cô lúc đó, cùng Lãnh Thanh Mặc, Tần Tuệ 3 người cùng nhau nhảy xuống biển!
Người đuổi theo bọn họ chạy mau vài bước, nhìn nước biển bắn phá, vô số viên đạn bắn vào trong nước văng lên nhiều đóa bọt sóng nhỏ.
Mà lúc này, đám người của Lôi Quân đã lặng lẽ dựa vào gần thuyền lúc này trông thấy một màn Lăng Tuyết nhảy xuống biển, cậu ta sợ những người kia bắn phá sẽ bắn trúng Lăng Tuyết, vì vậy không thể không bất chấp bại lộ vị trí nguy hiểm mà giơ tay lên phản kích.
"Rầm rầm rầm..."
Vội vã giải quyết những người nổ súng, Lôi Quân và hai người lại lặn xuống nước.
...
Nước biển vừa đắng vừa mặn thắm vào mắt, đôi mắt căn bản là không mở ra được, đương nhiên, bởi vì nước biển xanh thẳm vào đêm mà không nhìn rõ, tầm nhìn không vượt qua một mét, khi tính mở mắt ra cũng thấy không rõ lắm này nọ.
Cũng may Lăng Tuyết cùng Lãnh Thanh Mặc rất có ăn ý, hai người một trái một phải bắt lấy tay Dikaba, nhắm mắt lại, kìm nén bực bội cố gắng lặn xuống nước bơi đi ra xa du thuyền.
Không biết rõ qua bao lâu, cũng không biết đã bơi ra bao xa, lại cũng không nín thở được nữa bọn họ đành phải nổi lên mặt nước, mà mới vừa vặn vừa lộ đầu lên không bao lâu, đèn trên du thuyền pha cũng đã từ bên cạnh bọn họ quét qua.
"Ở chỗ đó!"
Đèn pha giống như đèn trên sân khấu đều tập trung vào bọn họ, bọn họ tùy ý bơi đi hướng nào cũng không thoát được, mà ngừng ở bên cạnh du thuyền bất cứ lúc nào cũng đang đợi lệnh của 5 chiếc ca nô kia, sau khi nhận được mệnh lệnh nhanh chóng hướng bên này lái tới.
Ba người Dikaba bởi vì chết đuối mà gần như hôn mê hết đường xoay sở - - nếu như lần nữa lặn xuống nước, không nói trước Dikaba sẽ không sẽ vì uống nước quá nhiều mà chết, chính vì thế mà Lăng Tuyết với Lãnh Thanh Mặc hai người họ bởi vì hắn mà vướng víu mà rất có thể không bơi ra xa được, sẽ bị phát hiện mà một kích thì ngủm luôn; nhưng nếu như tiếp tục nổi trên mặt nước, bốn người tất nhiên là ngồi chờ chết!
"Tự chúng ta trốn đi!" Tần Tuệ mở miệng thở hổn hển, nhìn 5 chiếc ca nô kia hướng bên này xuất phát, vội la lên, "Cung thị không có Dikaba trợ giúp có lẽ còn có biện pháp khác, nhưng mà thật sự nếu không trốn theo lời tôi nói thì nhóm chúng ta tất cả đều chết hết !"
Lăng Tuyết nhinf Lãnh Thanh Mặc, Lãnh Thanh Mặc trầm mặc không nói gì.
"Không được." Lăng Tuyết hoàn toàn bất đồng ý, "Cầu phú quý trong nguy hiểm, Dikaba an nguy liên hệ với tương lai của Cung thị, nếu như vào lúc đó buông tay hắn, Cung thị sẽ thật sự hết. Huống chi, nếu không tính đến lợi ích làm ăn, chúng ta cùng hắn cuối cùng cũng có chút duyên phận, cũng không thể thấy chết mà không cứu sao?"
"Nhưng là bây giờ nhóm chúng ta bản thân khó mà bảo toàn." Tần Tuệ lo lắng nói.
"Mọi thứ đều có biện pháp." Lăng Tuyết cắn răng, "Mặc kệ, nhóm chúng ta mang hắn tiếp tục lặn xuống nước đi, sống hay chết, mặc cho số phận đi!"
[…] Kẻ Thù Bên Gối – chương 156 […]
ReplyDelete