
Lăng Ngạo đã không muốn nghe tiếp, hắn hiện tại cảm thấy hắn căn bản không nên gọi mấy người bác sĩ này lại đây, bây giờ nghe những thứ này, trong lòng hắn là khó chịu, quả thực vô pháp diễn tả bằng ngôn từ.
Mấy vị bác sĩ kia ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cũng không biết còn có thể nói cái gì.
Lăng Ngạo cúi đầu, rối rắm ở giữa sự thống khổ, rất lâu lâu mới phục hồi tinh thần lại, lại hỏi: "Đúng rồi, Hàn Bắc thì sao? Cậu ta giống như trúng đạn? Tình trạng của cậu ta như thế nào?"
"Vai của Hàn Bắc bị trúng đạn đã lấy ra, không có làm bị thương đến xương cốt, không có nghiêm trọng nhiều, hơn nữa sức khỏe của cậu ta rất cường tráng, rất nhanh sẽ khỏe lại. Nhưng mà bởi vì việc của Hàn Giai, tinh thần cậu ta cũng bị đả kích rất lớn, tối ngày hôm qua tâm tình hết sức kích động, hiện tại giống như bình tĩnh một chút, nhưng mà vẫn luôn rất hậm hực rất thương tâm, chúng tôi cũng không biết nên làm như thế nào với cậu ta, những người tâm lý bị thương này cần dùng thời gian để chữa lành..."
"Được rồi, các người đi thôi."
Lăng Ngạo cúi đầu, không muốn để cho người khác thấy rõ sự bi thống trên mặt hắn, hắn cảm thấy rất tuyệt vọng, người mình yêu nhất lại không yêu mình, lập tức muốn gả cho người khác, hiện tại người yêu hắn nhất bởi vì hắn mà chịu tổn thương tàn nhẫn như thế.
Bạn bè tốt bên cạnh, anh em thân cận nhất đều chán ghét hắn căm hận hắn, người hắn yêu nhất và người yêu hắn nhất đều rời xa hắn. Đến cùng còn có ai? Có thể cho hắn dũng khí, chỉ cho hắn phương hướng?
Hắn không biết rõ, trong lòng hắn vô cùng mờ mịt.
Hắn cảm giác mình sống trên thế giới này giống như cũng đã không có ý nghĩa, hắn đều không biết mình còn có thể làm cái gì...
Mấy vị bác sĩ kia liếc nhìn nhau, sau đó yên lặng rút khỏi phòng bệnh.
Tiểu Vân nhẹ nhàng hỏi: "Lăng tiên sinh, ngài còn có cái gì phân phó không"?
"Cút - -" Lăng Ngạo bực bội rống giận.
Tiểu Vân sợ hết hồn, cuống quít trốn ra khỏi phòng, còn đóng cửa phòng lại.
Lăng Ngạo hiện tại chỉ muốn ở một mình, phải lắp đầy bụi chính mình trong thế giới hẹp hòi, ai cũng chẳng muốn gặp, cái gì cũng không muốn nghe.
Hắn bây giờ nghĩ tới chuyện tối ngày hôm qua, Hàn Giai nói với hắn những lời kia, cô ấy nói bọn họ là hai người kỳ thật là cùng một loại người, tình cảm của Hàn Giai đối với hắn cũng giống như cảm tình của hắn đối với Lăng Tuyết vậy, bọn họ đều ngoan cường yêu một người không yêu bản thân mình, khăng khăng một mực vì người kia mà thủ vững, nhưng lại nhận được cũng chỉ là sự chán ghét và lạnh lùng.
Hàn Giai đến cùng đã làm sai điều gì?
Cô ấy chẳng qua là yêu một người không yêu cô mà thôi, cô ấy tại sao phải chịu tổn thương đến như vậy? Vì cái gì?
Vì cái gì mà người bị thương tổn không phải là Lăng Ngạo hắn?
Nếu như có thể lựa chọn một lần nữa, Lăng Ngạo nguyện ý dùng tính mạng để đền bù tổn thương cho Hàn Giai?
Đáng tiếc trên cái thế giới này không có nhiều nếu như như vậy, tất cả mọi chuyện cũng đã xảy ra, vô luận hắn làm như thế nào đều không thể thay đổi không cái gì...
Cả đời này, hắn cũng phải gánh vác phần áy náy này, vĩnh viễn đều không thể giải thoát. .
"Thùng thùng thùng!" Lúc này, bên ngoài vang đến tiếng đập cửa.
Lăng Ngạo chán ghét rống giận: "Cút - - "
Hắn mới vừa rống hết, cửa liền bị người đẩy ra, Lăng Ngạo cầm lấy gối đầu đập tới, người kia chụp lại cái gối, Lăng Ngạo ngẩng đầu nhìn lên, lại là ngũ ca!
Hắn sửng sốt: "Ngũ ca?"
"Thật xa cũng đã nghe thấy tiếng rống của cậu, tính tình sao có thể táo bạo như thế?"
Đôi mắt Ngũ Ca che kín tia máu, tinh thần thật không tốt, cả người vô cùng tiều tụy.
Nhưng anh ta cũng không có lãnh khốc vô tình như Lăng Ngạo tưởng tượng như vậy, lúc anh ta nhìn Lăng Ngạo, mặc dù có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nhưng vẫn ôm hy vọng.
Anh ta đối với mấy người bọn Lăng Ngạo thủy chung có một loại tình cảm rất bao dung, vô luận đã xảy ra chuyện gì, anh ta lúc nào cũng tin chắc Lăng Ngạo chỉ là trong khoảng thời gian ngắn mất phương hướng phương hướng, một ngày nào đó sẽ trở lại vị trí cũ. Mà mấy người bọn họ trong lúc xảy ra chuyện vẫn có tình nghĩa anh em, cùng chung hoạn nạn vĩnh viễn cũng sẽ không thay đổi.
Lăng Ngạo trông thấy Ngũ Ca, nhịn không được đôi mắt liền đỏ, tất cả bi thương, áy náy đều xông lên đầu, giống như khó chịu dời sông lấp biển vậy, đến lúc này cũng chỉ có Ngũ ca còn nguyện ý tới xem hắn một chút, cùng hắn nói mấy câu.
"Một đại nam nhân động một chút là đỏ mắt, cậu không phải là muốn khóc nhè đi?"
Ngũ ca nhíu mày quát khẽ.
Lăng Ngạo nước mắt rớt xuống, từ lúc xảy ra chuyện đến bây giờ, hắn đều nhịn xuống không có ở trước mặt người khác khóc, nhưng mà bây giờ, hắn ở trước mặt Ngũ ca cũng nhịn không được nữa, hắn vô pháp che giấu tâm tình bi thống và tuyệt vọng của mình...
"Ai..." Ngũ ca đúng là vẫn không đành lòng, đi đến vỗ vỗ vai Lăng Ngạo, khuyên nhủ, "Được rồi, kiên cường."
"Ngũ ca, thực xin lỗi, thực xin lỗi..."
Giọng nói của Lăng Ngạo không ý thức nghẹn ngào, hắn thẹn với tất cả mọi người, hắn không có dũng khí nói lời xin lỗi với Hàn Giai Hàn Bắc, cho nên hiện tại cũng chỉ có thể cùng anh ta nói ba chữ này.
"Tôi thật sự là tên bại hoại, tôi cmn cũng không phải là người, tôi là súc sinh, là tôi hại Hàn Giai, là tôi hại cô ấy..."
Lăng Ngạo càng nói càng kích động, càng nói càng áy náy, còn hung hăng cho chính mình hai bạt tai, vô cùng dùng sức, sắc mặt lập tức hiện lên hai bàn tay.
Ngũ ca không có ngăn cản hắn, chỉ là lẳng lặng nhìn hắn, rất lâu, anh ta mới trầm thấp nói: "Bình tĩnh một chút đi, chờ cậu bình thường lại, tôi sẽ nói chuyện với cậu."
Lăng Ngạo hít sâu vài cái, một hồi lâu tâm tình mới bình tĩnh lại, thương cảm nói: "Hàn Giai như thế nào ?"
"Cậu không phải mới vừa tìm bác sĩ qua đây hỏi sao? Mấy người đó không có nói cho cậu biết sao?" Lúc Ngũ ca đến thì ở trên hành lang gặp được vị bác sĩ , bọn họ vừa đi vừa thảo luận, nói Lăng Ngạo là lạ .
Lăng Ngạo cũng không biết nên đáp lại như thế nào, chỉ là cúi đầu trầm mặc không nói.
Ngũ ca ngồi ở trên ghế dựa cạnh giường: "Vừa rồi cậu cũng đã gần như đến cửa phòng bệnh của Hàn Giai, tại sao lại trở về ? Cậu nên đích thân đi thăm Hàn Giai một chút, nói một tiếng thật xin lỗi đi!"
"Tôi không có mặt mũi thì thăm cô ấy."
Giọng nói của Lăng Ngạo lại nghẹn ngào, hiện tại cái tên Hàn Giai chính là một vết sẹo trong lòng hắn, mỗi lần nhắc tới cái tên này, hắn có một loại cảm giác tột đỉnh áy náy.
"Ai..." Ngũ ca lại thở dài một hơi, nghiến răng nghiến lợi nói, "Lăng Ngạo, cậu biết không? Kỳ thật tôi cũng rất muốn chửi cậu, muốn đánh cậu. Cậu thật sự rất vô liêm sỉ, rất không chịu trách nhiệm, sao cậu có thể động thủ đối với Hàn Giai? Cậu sao có thể để cho con bé bị thương rồi đi một mình? Con bé đối với cậu tốt như vậy? Lương tâm cậu bị cho ăn rồi à? ?"
Lăng Ngạo cúi đầu, một câu cũng không thể nói, tùy ý Ngũ Ca trách mắng.
Ngũ Ca nắm thật chặt quả đấm, nổi giận mắng: "Nếu như không phải là cậu, Hàn Giai căn bản không có khả năng bị như thế này! Cho nên tôi có đôi khi thật sự rất tức giận, lúc tôi nhìn thấy Hàn Bắc đánh cậu, tôi rất muốn xông qua đánh cậu một trận! Nhưng mà làm sao bây giờ? Chuyện xảy ra cũng đã biến thành dạng này, đánh chết cậu cũng không vãn hồi cái gì được nữa..."
Giọng nói của Ngũ Ca trầm thấp bi thương - -
"Chúng ta bây giờ chỉ có thể tận lực đem tổn thương giảm bớt đến trình độ thấp nhất, nghĩ biện pháp đền bù cho Hàn Giai.
Cậu ở nơi này một mình cực kỳ bi thương có ích lợi gì? Hàn Giai không được an ủi, không được khích lệ, con bé vô pháp một lần nữa đứng lên. Cậu nếu là một người đàn ông thì phải gánh chịu trách nhiệm chính mình, trợ giúp Hàn gia đi ra khỏi bóng ma này."
Nghe được Ngũ ca nói những lời này, Lăng Ngạo trầm mặc, trong đầu có ngàn vạn suy nghĩ, hắn giống như đột nhiên tìm được phương hướng, cuộc sống của hắn cơ bản đều mất mất đi phương hướng, giống như cánh buồm trong biển rộng mất phương hướng mờ mịt không biết làm sao.
Hiện tại Ngũ ca nói với hắn một chút này, hắn đột nhiên hiểu ra, hắn còn có trách nhiệm! Đúng vậy, lỗi là do hắn mang đến, hắn nhất định phải gánh chịu. Hàn Giai mặc dù chịu tổn thương thảm trọng, nhưng mà tóm lại vẫn còn sống, hắn nhất định phải làm cho cô đi ra bóng ma tâm lý này, làm cho cô lần nữa bắt đầu cuộc sống mới.
Nghĩ tới những thứ này, tâm tình Lăng Ngạo bỗng chốc kích động, vội vàng kéo ngũ ca nói - -
"Ngũ ca, anh nói rất đúng, tôi hiện tại giúp Hàn Giai vượt qua cửa ải khó này, tôi muốn tận lực, tất cả năng lực để đền bù cho cô ấy, tôi muốn giúp cô ấy vượt qua quá khứ, lần nữa bắt đầu cuộc sống mới, nhưng mà, nhưng mà tôi nên làm như thế nào?"
"Phải nên làm như thế nào, việc này cậu phải hỏi mình." Ngũ ca nhìn hắn thật sâu, "Cởi chuông cần người buộc chuông. Cậu là người buộc chuông, cậu hiện tại nên đi cởi bỏ cái chuông kia? Những bế tắc kia làm như thế nào vượt qua, chỉ có cậu tự mình mới biết được, chỉ có một mình cậu mới có thể đem cái khúc mắc này cởi bỏ, người khác đều không thể làm gì."
Nghe đến những lời này, Lăng Ngạo trầm mặc, hắn cẩn thận làm công tác chuẩn bị, giống như có chút ít rõ ràng ...
Ngũ ca vỗ vỗ vai Lăng Ngạo, nghiêm túc khuyên nhủ - -
"Nhưng mà Lăng Ngạo, cậu không được lại giống như lúc trước sống xa đọa nữa. Cậu đừng tưởng rằng đó chỉ là nếm thử một chút mà thôi, không có vấn đề gì, chuyện làm sai, cuối cùng đều sẽ có kết cục thảm hại. Rất nhiều chuyện cậu một khi tự mình trãi qua, nghĩ muốn quay đầu sẽ vô cùng khó khăn, cậu biết không?
Không cần cuộc sống của mình hủy diệt, cậu bây giờ tuổi còn trẻ, còn có tương lai tốt đẹp phía trước, cậu có thể làm cho cuộc sống của mình trôi qua rất đặc sắc, không cần bởi vì chịu một cái đả kích không gượng dậy nổi, tự mình cam chịu. Cậu biết những hành vi này không chỉ có để cho chính mình sa vào vực sâu, còn liên lụy Hàn Giai.
Tất cả hồ đồ liền đến đây chấm dứt đi? Cậu không nên để cho người ta xem thường, cậu phải để cho mọi người xem xem, cậu thật sự là một người đàn ông chân chính, một nam tử hán, cậu có thể chịu trách nhiệm, cậu cũng có thể chống lên một mảnh trời."
"Tôi biết rõ." Lăng Ngạo trọng trọng gật đầu.
"Được rồi, tôi nên đi xuống rồi." Ngũ ca đứng lên, "A Hổ và bọn A báo cũng muốn xuất viện, cái tên bị trúng đạn kia bị thương không nghiêm trọng, mấy người đó lập tức muốn xuất viện, đang ở xử lý thủ tục, tôi phải đi tiễn bọn họ. Hàn Bắc lúc này mới uống thuốc, đã ngủ. Hàn Giai cũng đang ngủ, tôi lo lắng con bé đợi lát nữa tỉnh lại lại muốn nổi điên, thừa dịp chúng tôi đều không ở đây, cậu qua đi thăm con bé một chút đi, có lẽ con bé bây giờ vẫn còn muốn gặp được cậu đó..."
Nói xong câu đó, ngũ ca liền đi, Lăng Ngạo nhìn bóng lưng anh ta, trong lòng cảm thấy vô cùng chua xót, lúc ngũ ca đi tới cửa, Lăng Ngạo lại gọi anh ta: "Ngũ ca."
Ngũ ca dừng lại bước chân, quay đầu lại nhìn hắn: "Ân?"
"Cảm ơn anh." Lăng Ngạo nghẹn ngào nói, "Cảm ơn anh không có buông tay tôi, lúc tôi tự mình muốn buông tay, là anh khuyên tôi nên gánh chịu nhận trách nhiệm, cấp hy vọng mới cho tôi, cảm ơn anh."
Ngũ ca mỉm cười gật đầu, chỉ là nụ cười cực kỳ đau lòng, chua xót và khổ sở, anh ta cái gì cũng không nói, xoay người rời đi.
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 272 […]
ReplyDelete