
Nghe đến những lời này, Lăng Tuyết lâm vào trầm tư...
Cô cẩn thận nhớ lại trước lúc xảy ra tất cả mọi chuyện, giống như thật sự rất có vấn đề.
Trước khi xảy ra chuyện này vài ngày, bụng cô luôn là mơ hồ đau, bác sĩ kiểm tra nói không có vấn đề, cô cũng sẽ không có để ý quá mức.
Ngày đó xảy ra chuyện, cô đang ầm ĩ với Thân Đồ Dạ sau đó thì bắt đầu đau bụng như vặn ra, về sau giận dỗi rời đi, cơ thể không quá ổn, cho nên mới té từ trên cầu thang lăn xuống, nhưng mà cô nhớ rõ, lúc cô té xuống, Lôi Vân lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai xông tới bảo vệ cô, cô cũng theo bản năng bảo vệ bụng của mình...
Trong tình trạng như vậy, không đến mức phải sinh non mới đúng, vì sao lại có hậu quả nghiêm trọng như vậy?
Đến bây giờ nhớ lại, trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Có lẽ, chuyện này cũng không phải là ngoài ý muốn, có khả năng thật sự có ẩn tình khác.
Cô phải tra rõ chân tướng, vì bé cưng báo thù.
"Tiểu Tuyết, ăn thêm một chút." Năm Khúc đột nhiên lớn tiếng nói.
Lăng Tuyết phục hồi tinh thần lại, quay đầu nhìn lại, lúc đó thì thấy bóng một người từ ngoài cửa thoảng qua, có người đang nghe trộm bọn họ nói chuyện!
Lăng Tuyết nhướng mày, khẳng định lại là Tần Tuệ, cái chuyện vớ vẫn này, tật xấu tự chủ trương cũng không có thay đổi chút nào.
"Ăn xong chén cháo này, anh với em đi vườn hoa đi một chút."
Năm Khúc không có lại đè thấp âm lượng, anh ta là cố ý nói cho người ở phía ngoài nghe.
"Được" Lăng Tuyết biết rõ chuyện này thảo luận ở đây không tiện, ngoan ngoãn dùng cơm, chuẩn bị lát nữa cùng Năm Khúc ra ngoài nói sau.
Trong thư phòng, nữ đầy tớ cung kính bẩm báo: "Tần quản gia, tôi chỉ nghe thấy Đoàn tiên sinh kia dụ dỗ nhị tiểu thư dùng cơm, còn nói đợi cô ấy ăn xong bữa sáng sẽ cùng đi vườn hoa đi một chút, cái khác không có gì nghe thấy gì... Nha, đúng rồi, tôi còn nghe được Đoàn tiên sinh nói xấu về Thân Đồ tiên sinh."
"Năm Khúc nói xấu Thân Đồ tiên sinh?" Tần Tuệ kinh ngạc hỏi, "Hắn nói cái gì ?"
"Hắn nói..." Nữ đầy tớ học giọng nói giận dữ của Năm Khúc nói, "Không nghĩ tới Thân Đồ Dạ là người như vậy, uổng anh tín nhiệm hắn, thật sự là mắt bị mù ."
Xem ra Năm Khúc cũng giống như những người khác, cũng thất vọng cực độ đối với Thân Đồ Dạ, nếu như là như vậy, hắn cũng sẽ không gây trở ngại cho kế hoạch của bọn họ, chỉ là có chút chướng mắt mà thôi.
Tần Tuệ nhìn về phía Lãnh Thanh Mặc.
Lãnh Thanh Mặc nhắm mắt suy nghĩ sâu xa, cũng không có bất kỳ phản ứng nào.
"Được rồi, ngươi lui ra đi." Tần Tuệ phất phất tay.
"Vâng" Nữ đầy tớ nhìn Lãnh Thanh Mặc hành lễ, sau đó cúi đầu lui ra.
Trong phòng an tĩnh lại, chỉ còn lại Lãnh Thanh Mặc và Tần Tuệ, Tần Tuệ nhát gan nhìn Lãnh Thanh Mặc, cẩn thận hỏi: "Lãnh tiên sinh, tên Năm Khúc kia là một nhân vật nhỏ, chắc sẽ không có ảnh hưởng gì. Ngài có phải đã sớm nhìn ra cái này hay không, cho nên mới không có để cho Năm Khúc uống xong ly cà phê có độc kia?"
Lãnh Thanh Mặc không nói gì, trầm mặc một lát, dùng thủ ngữ nói: "Không nên động hắn."
"A?" Tần Tuệ có chút ít không hiểu ra sao.
"Hắn là người của Thân Đồ Dạ phái lại đây." Lãnh Thanh Mặc giương mắt nhìn Tần Tuệ, "Nếu như hắn có chuyện gì, Thân Đồ Dạ lập tức có thể bắt được thóp của chúng ta."
"Cái gì?" Tần Tuệ lần này nghe hiểu được, "Ngài nói Năm Khúc là người do Thân Đồ Dạ phái tới ? ? ? ? cái này là thật sao?"
Lãnh Thanh Mặc nhướng mày, trong mắt cũng có ánh sáng lạnh.
Tần Tuệ cuống quít đổi giọng: "Tôi biết rồi, tôi sẽ dựa theo ý tứ của ngài mà làm theo, tôi chỉ là không biết rõ... Vừa rồi Thúy nhi rõ ràng nói Năm Khúc đã nói xấu Thân Đồ Dạ trước mặt nhị tiểu thư, vậy hắn sao có thể là người Thân Đồ Dạ phái tới đâu? Lẽ nào hắn là cố ý nói như thế?"
"Nếu không thì sao?" Lãnh Thanh Mặc mắt lạnh nhìn Tần Tuệ, "Chị cho rằng người nào cũng giống như chị đầu óc ngu si?"
Tần Tuệ có chút ít nhát gan, không dám nhiều lời.
"Để xem Năm Khúc đến cùng có bao nhiêu cân lượng thì còn có thể châm chước." Lãnh Thanh Mặc bắt đầu trở nên cẩn thận, "Lúc trước chúng ta đánh giá hắn quá thấp. Bây giờ nghĩ lại, người Thân Đồ Dạ xem trọng thì không phải là người có đầu óc ngu si."
"Có lẽ Thân Đồ tiên sinh là không còn người nào có thể dùng nữa."
Tần Tuệ suy đoán nói, "Hiện tại nhị tiểu thư đối hắn hận thấu xương, hắn phái người bên cạnh mình lại đây bảo vệ cô ấy, cô ấy nhất định sẽ không tiếp nhận, cho nên hắn chỉ có thể tìm bạn của nhị tiểu thư, nhưng mà bạn của nhị tiểu thư trước đó không lâu đều đã xảy ra chuyện, chỉ có tên Năm Khúc này là chưa, cho nên hắn cũng chỉ có thể lựa chọn này thôi."
"Bất kể như thế nào, chị vẫn phải nhìn chằm chằm " Lãnh Thanh Mặc phân phó, "Tôi thấy tên Năm Khúc biết tiến biết lui, phải có chút bản lãnh."
"Được rồi, tôi sẽ nhìn chằm chằm hắn, ngài yên tâm." Tần Tuệ gật gật đầu, lập tức hỏi, "Tôi thấy Năm Khúc lần này đến giống như đã có chuẩn bị, nếu như hắn đề ra muốn ở lại chăm lăng tiểu thư một đoạn thời gian, tôi nên trả lời thế nào?"
"Đáp ứng hắn." Lãnh Thanh Mặc quyết đoán trả lời.
"A? A."
Lúc Tần Tuệ đang ngạc nhiên, Lãnh Thanh Mặc đã đứng dậy rời đi, trong lòng Tần Tuệ mừng thầm, nếu như Năm Khúc ở lại đây, như vậy Lãnh tiên sinh sẽ không thể làm loạn với Lăng Tuyết rồi.
Lãnh Thanh Mặc đi tới cửa, nói câu gì đó với nữ đầy tớ bên ngoài, nữ đầy tớ vội vàng đáp: "vâng, tôi lập tức đi ngay."
Năm Khúc đỡ Lăng Tuyết xuống lầu đi đến vườn hoa tản bộ.
Hiện tại không khí rất tốt, ánh nắng tươi sáng, gió nhẹ từ từ.
Ánh mặt trời có chút chói mắt, Lăng Tuyết híp mắt lại còn cảm thấy khó chịu, cơ bản là một người sống lâu trong âm u, lúc đối mặt với ánh mặt trời, sẽ trở nên nhu nhược.
"Nhị tiểu thư!" Y tá đuổi theo, khoác áo khoác ngoài thật dày lên cho Lăng Tuyết, "Mau mặc quần áo vào đi, ngài hiện tại cũng không thể bị lạnh."
"Cảm ơn." Lăng Tuyết xác thực cảm thấy có chút lạnh, lúc mặc quần áo vào, trên người ấm áp hơn nhiều.
"Ngài muốn cùng Đoàn tiên sinh đi tản bộ, chúng tôi cũng không đi theo, có chuyện gì bất cứ lúc nào cũng có thể gọi chúng tôi." Y tá nghĩ rất chu đáo.
"Được, cảm ơn." Lăng Tiểu Tuyết nhìn cô ta một cái, bình thường cô đi chỗ nào hai y tá này đều muốn đi theo, hiện tại ngược biết điều như vậy.
"Tiểu Tuyết, đi thôi." Năm Khúc cong lên cánh tay.
Lăng Tuyết kéo cánh tay Năm Khúc, đi theo anh ta cùng ở trong hoa viên tản bộ.
Tùy tùng và người hầu đều không có đi theo, hai người đi được xa một chút, Lăng Tuyết nhịn không được hỏi: "Ngũ ca, chuyện anh vừa rồi nói với em ..."
"Xuỵt!" Năm Khúc ra dấu, ý bảo Lăng Tuyết không cần nói, Lăng Tuyết sửng sốt, Năm Khúc quay đầu lại liếc một cái, lục trong túi áo khoác của Lăng Tuyết tìm cái gì, không có tìm được, nhưng mà Năm Khúc vẫn là không quá yên tâm.
Lăng Tuyết thông minh cỡ nào, lập tức liền lĩnh ngộ được, Năm Khúc hoài nghi trong quần áo có máy nghe trộm, cô lập tức đổi giọng, "Ngũ ca, em mệt mỏi rồi, chúng ta đến kia bên cạnh ngồi một lúc đi."
"Được" Năm Khúc đỡ cô đi đến chiếc ghế cách đó không xa ngồi xuống, cái cái ghế này lúc sáng sớm, dùng để phơi nắng cực kỳ ấm áp, Lăng Tuyết cởi xuống áo khoác tiện tay đặt ở trên ghế, thuận miệng nói, "Ngũ ca, chị dâu gần đây như thế nào? Còn có cháu nhỏ nữa."
"Cô ấy rất tốt." Năm Khúc vừa nhắc tới vợ và con, sắc mặt liền tràn đầy nụ cười hạnh phúc, "Bé con cũng rất tốt, lớn lên trắng trẻo mập mạp, giống anh. Ha ha!"
"Vậy là tốt rồi." Lăng Tuyết nghĩ tới sinh mệnh nhỏ kia, trong lòng ấm áp, nhưng mà cũng rất áy náy, "Nói đến đây, bé con sinh ra lâu như vậy, em cũng không có thời gian đi thắm nó một chút, còn có chị dâu, thời gian lâu như vậy, em tới điện thoại cũng không có gọi cho chị ấy một cái, thật hổ thẹn."
"Em bận rộn như vậy, lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, cái này cũng không thể tránh được." Năm Khúc ôn nhu nói, "chị dâu em sẽ không so đo với em đâu, em có tâm là được ."
"Gần đây phát sinh nhiều chuyện như thế, chuyện của mọi người rồi tới chuyện của em, đại khái là không có nhiều thời gian ở nhà với chị dâu em đúng không??" Lăng Tuyết nhìn Năm Khúc vừa cảm kích lại áy náy, "Chị dâu đúng lúc cần chăm sóc, chúng ta lại luôn bá chiếm lấy anh, thật sự là không như lời..."
"Nha đầu ngốc, nói cái gì đó." Năm Khúc nhẹ nhàng vuốt vuốt ve mái tóc của Lăng Tuyết, "Chúng ta đều là người một nhà, bất kể là ai có chuyện, những người khác sẽ toàn lực ứng phó ủng hộ. Lần trước chị dâu xảy ra chuyện, em cũng lo lắng phải không? Cuối cùng nếu như không phải là em hỗ trợ giải quyết vấn đề, hậu quả không thể tưởng tượng nổi."
"Ngũ ca, sao lại khách khí như thế a." Lăng Tuyết không vui bĩu môi, "Chỉ cho anh giúp em, không cho em giúp anh sao?"
"Ha ha ha..." Năm Khúc cười, "Được được được, mọi người giúp đỡ lẫn nhau, lẫn nhau chăm sóc."
"Như vậy mới đúng." Lăng Tuyết thở dài một hơi thật sâu, ngàn vạn cảm khái nói, "em bây giờ thật sự hoài niệm cuộc sống trước kia, khi đó mặc dù chúng ta luôn vì tiền lo lắng, nhưng mà không giống như bây giờ, cả ngày sống phải lo lắng đề phòng ... Cũng không biết đến cùng là vì cái gì, Hàn Bắc Hàn Giai Lăng Ngạo, còn có em, liên tiếp xảy ra chuyện, đến cùng là chúng ta đã làm sai điều gì?"
"Không nên suy nghĩ bậy bạ, mọi chuyện đều đã qua, sẽ tốt lên thôi." Năm Khúc vỗ vỗ tay Lăng Tuyết, nói sang chuyện khác, "Đi lên phía trên một chút đi, thời tiết thật tốt."
"Dạ" Lăng Tuyết đứng lên đi theo Năm Khúc về phía trước, hai người vừa đi một bên tán gẫu - -
"Đúng rồi, show diễn của Hàn Vũ Thần thì như thế nào? Mấy người chúng ta đều không có ở đó, hắn hiện tại xử lý như thế nào?"
"Nói đến chuyện này, anh đều cảm thấy rất hổ thẹn, lúc trước anh và Hàn Bắc liên tục tập luyện, diễn thử đều làm rất tốt, kể từ lúc Hàn Giai xảy ra chuyện, chuyện đó chỉ có thể tạm thời không làm nữa, Chị An đã mấy lần gọi cho chúng ta, Hàn Bắc kia không có tâm tư tiếp a, anh mới nói vài lời với chị ấy, chị ấy rất tức giận, vẫn là Hàn Vũ Thần bảo vệ nhóm chúng ta, hắn không có nói rõ chuyện của Hàn Giai, chỉ là viện cớ từ chối thôi, nhưng mà vì fan, hắn ở nước ngoài đã mất một số tiền lớn để mời rất nhiều cao thủ trong làng nhạc giúp hắn hoàn thành show này..."
Rất nhanh, hai người đã đi xa, hoàn toàn quên chuyện cái áo khoác kia.
Bên trong phòng, Lãnh Thanh Mặc nghe được câu nói sau cùng chính là về live show của Hàn Vũ Thần, đôi lông mày hắn sít sao nhíu lại, Năm Khúc này đến cùng là cố ý làm như thế, hay là chỉ là chuyện ngoài ý muốn?
Nếu như là cố ý, chỉ có thể nói là hắn thật sự đánh giá Năm Khúc quá thấp, Năm Khúc thật sự là một người rất có đầu óc, khó trách Thân Đồ Dạ bảo hắn đến bảo vệ Lăng Tuyết.
Nhưng mà, vừa rồi những hành động kia xem ra chỉ là tùy ý thôi, không có một chút dấu hiệu cố ý, hơn nữa, nhưng mà Năm Khúc chỉ là một tay chơi nhạc mà thôi, hắn thật thông minh như thế?
Lãnh Thanh Mặc nghĩ thật lâu, nhắn một tin nhắn ra ngoài: "Tra cho tôi lai lịch của Năm Khúc, phải thật chi tiết!"
"Vâng, chủ nhân!"
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 321 […]
ReplyDelete