Kẻ Thù Bên Gối – Chương 386


Thân Đồ Dạ vô cùng cảm động, dịu dàng hôn lên tóc Lăng Tuyết,
ở trong lòng yên lặng nói: "Có câu này của em là đủ rồi..."




            Nhưng hắn
cũng không có nói ra, chỉ là ở trong lòng mặc niệm mà thôi.




            Hắn không
muốn làm cho trong lòng Lăng Tuyết có nửa điểm áp lực, chỉ muốn lưu cho cô một ấn
tượng đẹp nhất, vô luận là sau này cuộc đời sẽ như thế nào, cô cũng sẽ còn nhớ
một khắc này, lúc nhớ tới hắn, khóe môi cũng sẽ khẽ giơ lên, vậy thì đủ rồi.




            ...




            Vì không thể
đến gần cảnh đẹp, xe chạy đến lối vào cánh đồng hoa thì dừng lại, lúc này mấy
tên tùy tùng mở cửa xe, chuẩn bị đem xe lăn chuyển xuống, Thân Đồ Dạ lại khoát
khoát tay nói: "tự mình đi."




            "Anh có
thể sao?" Lăng Tuyết lo lắng hỏi.




            "Lúc
nào thì anh không đi được?" Thân Đồ Dạ ái muội nhìn cô.




            Lăng Tuyết
xấu hổ đỏ mặt, đỡ anh xuống xe.




            Lưu Bát ở
trong xe chờ anh: "Thân Đồ Dạ, tôi sẽ không đi vào với cậu, khi nào cậu ra,
thì tôi sẽ đón cậu."




            "Một
cái tiếng đồng hồ đi." Thân Đồ Dạ nhìn đồng hồ trên tay một chút, "Một
giờ sau các ngươi đi vào đón."




            "Được"
Lưu Bát gật gật đầu, phân phó tùy tùng, "Đi dọn dẹp một chút."




            "Vâng."




            "Không
cần." Thân Đồ Dạ giương cao tay nói, "trong cánh đồng hoa vốn cũng
không có bao nhiêu người, để bọn họ tiếp tục ngắm hoa đi, sẽ không ảnh hưởng đến
chúng tôi."




            "Được"
Lưu Bát cũng không nói thêm gì, "Tôi chuẩn bị vài người bảo vệ cậu, không
thành vấn đề đi?"




            "Xin cứ
tự nhiên!" Thân Đồ Dạ chưa có trở về, mục đích của Lưu Bát đúng là vì bắt
hắn mang đi Châu Phi, vấn đề này rất rõ ràng, hắn căn bản không có khả năng cự
tuyệt.




            Hôm nay Lưu
Bát ở trước mặt Lăng Tuyết đã rất cho Thân Đồ Dạ mặt mũi, Thân Đồ Dạ cũng không
thể quá phận.




            ...




            Vài chục
chiếc quân dụng xe chiếm dụng bãi đậu xe bên ngoài cánh đồng hoa, Lưu Bát cùng và
thuộc hạ của hắn ở trên xe chờ Thân Đồ Dạ, người đi đường qua lại đều đi đường
vòng, thậm chí có người trực tiếp mở một lối đi nhỏ khác để đi về nhà, cảm thấy
ở đây chỉ sợ sẽ phát sinh chuyện lớn gì đó.




            Lăng Tuyết
đỡ Thân Đồ Dạ đi vào cánh đồng hoa, khắp núi đều là hoa oải hương, quả thực giống
như một Provence khác vậy, đẹp không sao tả xiết.




            Trong tầm mắt
đều là những dãi hoa oải hương thẳng tít tấp, hoặc là uốn lượn, rất nhiều đôi nam
nữ trẻ đang ở bên trong tản bộ chụp hình, cũng có người đang vẽ cảnh ở đây.




            Đại khái bởi
vì hôm nay là thời gian làm việc, du khách ngắm hoa không nhiều, cánh đồng hoa
rất là thanh tĩnh, không có bất kỳ ảnh hưởng gì.




            Lăng Tuyết
nhìn cánh đồng hoa trước mắt, cả người đều có chút mê hồn, cô rất thích hoa oải
hương, trong nông trại của Thân Đồ gia cũng có một khu vườn hoa oải hương giống
vậy, cô thích nhất là đi chỗ đó, mặc dù cô cũng không nói gì qua, nhưng Thân Đồ
Dạ vẫn nhớ ở trong lòng, vốn cho rằng sẽ tìm được cô, rồi đặc biệt mang cô đến
xem hoa.




            "Thích
không?" Thân Đồ Dạ ôn nhu hỏi.




            "Ở đây
rất tuyệt" Lăng Tuyết đứng ở giữa cánh đồng hoa, si mê nhìn cảnh đẹp xung
quanh, "cảnh đẹp ở đây giống như đúc với cảnh trong giấc mơ của em."




            "Thích
thì tốt." Thân Đồ Dạ nhẹ nhàng vén vài sợi tóc trên má cô, "Về sau anh
sẽ mua một ngọn núi, trồng đủ loại hoa oải hương, sau đó ở đỉnh núi xây một căn
nhà, để cho em mỗi ngày, mỗi buổi tối gửi hương hoa chìm vào giấc ngủ, mỗi sáng
sớm đẩy ra cửa sổ ra thì có thể nhìn thấy bươm bướm đang nhảy múa giữa cánh đồng
hoa."




            "Sau
đó, anh kéo tay em, cùng nhau tản bộ giữa cánh đồng hoa..." Lăng Tuyết ước
mơ tương lai tốt đẹp, "Phong cảnh tuyệt đẹp cũng phải có ngươi làm bạn mới
có thể cảm giác được hạnh phúc."




            "Đúng
vậy..." Thân Đồ Dạ ôm eo của cô, tiếp tục đi về trước, "Anh cũng muốn
vĩnh viễn ở bên cạnh em."




            "Cho
nên, mặc kệ xảy ra chuyện gì, chúng ta cũng không thể chia ta." Lăng Tuyết
giống như có một loại dự cảm, cảm thấy Thân Đồ Dạ muốn đẩy cô ra, một lần nữa
cường điệu, "Chờ một chút xem hết hoa, em đi cùng với anh, anh đi đâu em sẽ
đi theo đến đó, anh không được bỏ lại em."




            Lúc nói lời
này, cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt hắn, lo lắng hắn sẽ từ chối.




            "Làm
sao lại đột nhiên nói đến những thứ này?" Thân Đồ Dạ cũng không có trả lời
về đề tài này, mà là hỏi ngược lại, "Em thật sự giống như đang lo lắng cái
gì."




            Hắn vừa hỏi
như thế, ngược lại làm Lăng Tuyết không phản bác được, vốn cô chỉ là suy đoán
mà thôi, không có nói rõ ràng ra, nhưng mà hiện tại Thân Đồ Dạ mở miệng hỏi, cô
lại không biết nên trả lời thế nào.




            "Em
bây giờ còn đang bên cạnh anh đó." Thân Đồ Dạ yêu thương nâng mặt cô nói,
"Đứa ngốc, chớ suy nghĩ lung tung."




            Hắn không
có rõ ràng trả lời câu hỏi của cô, trong lòng Lăng Tuyết thủy chung có chút bất
an, cô còn muốn hỏi hỏi thêm một chút, nhưng Thân Đồ Dạ lại đổi giọng nói:
"Được rồi, đi thôi."




            Lăng Tuyết
không muốn phá hư bầu không khí, cũng không hỏi nữa, đi theo Thân Đồ Dạ cùng
nhau đi lên phía trước.




            Một đường
phong cảnh như vẽ, vô cùng xinh đẹp tuyệt trần, giống như trong mơ, Lăng Tuyết
nhìn về con đường phía trước, hy vọng có thể ở cùng Thân Đồ Dạ đến cuối cùng...




            Nhưng mà
không biết rõ vì cái gì, cô cảm giác giống như càng ngày càng mệt mỏi, đang đi thì
trở nên lười biếng, rất muốn ngủ, cả người đều dựa trên người Thân Đồ Dạ.




            "Mệt mỏi?"
Thân Đồ Dạ ôm thắt lưng Lăng Tuyết, cảm giác được sự uể ỏi của cô, biết rõ thuốc
đã phát huy tác dụng.




            "Không
biết rõ vì cái gì, em muốn ngủ." Lăng Tuyết ngáp một cái, "Buồn ngủ
quá..."




            "Phía
trước có cái đình, chúng ta đi qua ngồi một chút." Thân Đồ Dạ ôm Lăng Tuyết
đi về phía đó, "Em đã vài ngày đều ngủ không được ngon giấc, đại khái là
quá mệt mỏi , hơn nữa hoa oải hương có tác dụng thôi miên..."




            "Uh."
Lăng Tuyết nghĩ cũng phải, lúc trước cô đều thích dùng hương huân của hoa oải
hương để thôi miên, hiện tại ở đây có cả cánh đồng lớn hoa oải hương, nhất định
sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô.




            Hai người đi
tới trong đình ngồi xuống, tùy tùng của Lưu Bát đứng cách đó vài mét phòng thủ
bọn họ.




            "Nghỉ
ngơi một chút đi." Thân Đồ Dạ ôn nhu ôm Lăng Tuyết, "Dù sao chúng ta
cũng không vội mà đi."




            "Uh"
Lăng Tuyết dựa vào vai hắn, mệt mỏi híp mắt, "Em buồn ngủ quá, rất muốn ngủ,
nếu không chúng ta đi lên xe đi..."




            Tiếng cô nói
càng ngày càng nhỏ, đến cuối cùng đã giống như là nói mê, nhưng cô vẫn không
quên dặn dò, "Không được bỏ lại em, lúc đi phải nhớ mang em theo..."




            "Đứa
ngốc." Thân Đồ Dạ nghiêng đầu nhìn cô, trong ánh mắt tràn đầy nhu tình.




            Lăng Tuyết đang
tựa vào vai hắn đầu chậm rãi trượt xuống dưới, sắp bị gục đầu xuống, hắn tự tay
nâng mặt cô lên, làm cho cô ngủ được an ổn một chút, nhìn cô ở khoảng cách gần
như vậy, đẹp đến nỗi phải làm cho hắn trầm mê, hắn muốn vĩnh viễn vĩnh viễn ở
bên người cô, vĩnh viễn đều không muốn chia xa.




            Nhưng mà vì
an toàn cho cô, hắn nhất định phải tạm thời rời khỏi cô.




            Đồng hồ đeo
tay lại bắt đầu chấn động, một tay Thân Đồ Dạ ôm Lăng Tuyết vào trong ngực, tay
kia tnghe điện thoại: "Thân Đồ Phong Hoa!"




            "Thân
Đồ Dạ, cô cô đến rồi, con đang ở đâu?" Thân Đồ Phong Hoa hỏi.




            "Con
đang ở cánh đồng hoa." Thân Đồ Dạ nói, "Cô cô vào đi, cô ấy đã ngủ."




            Thân Đồ
Phong Hoa trầm mặc mấy giây, trầm thấp đáp lại: "Được"




            Cúp điện
thoại, Thân Đồ Dạ nghiêng đầu nhìn Lăng Tuyết bên cạnh, trong lòng, trong ánh mắt,
bắt đầu khởi động tình cảm nồng đậm, hắn hận không thể đem cô vò thành nước, để
hòa vào trong cơ thể hắn, làm cho cô vĩnh viễn vĩnh viễn ở lại bên cạnh mình,
vĩnh viễn đều không cần chia xa ...




            ...




            Thân Đồ
Phong Hoa, Tưởng Khiếu Quân, còn có Lưu Bát cùng nhau đi vào cánh đồng hoa, nhìn
thấy Thân Đồ Dạ ôm Lăng Tuyết ngồi ở giữa cánh đồng hoa, đang dựa sát vào nhau.




            Lúc này mặt
trời đã lên cao chiếu rực rỡ, ánh sáng của ánh sáng mặt trời trãi khắp một vùng
núi đồi đầy hoa oải hương, màu tím lóe lên một tầng kim quang, cánh đồng hoa tỏ
ra vô cùng thần thánh, gió nhẹ thổi qua, mùi Hương nồng nàng tràn ngập trong
không khí, lãng mạn và duy mỹ.




            "Bát
gia, kiếm một chỗ nói chuyện." Tưởng Khiếu Quân kéo Lưu Bát đến bên cạnh
đi, thấp giọng nói, "cô gái của Thân Đồ và chuyện này không có liên quan, để
Phong Hoa mang cô ấy đi, tôi với cậu cùng đi gặp Dạ vương."




            "Anh
cũng không liên quan đến chuyện này." Lưu Bát nói cực kỳ uyển chuyển,
"Tưởng Khiếu Quân, chớ có trách tôi không nể mặt anh, anh cũng biết rõ, Dạ
vương tôi đắc tội không được, bởi vì một câu lệnh cấm của hắn, tôi có thù mà không
thể báo."




            "Tôi
không có để cho cậu phá lệ, chỉ là muốn cùng hắn cùng đi mà thôi." Tưởng
Khiếu Quân nhíu mày nói, " hiện tại Thân Đồ Dạ bị trọng thương, Phong Hoa
không yên tâm, chú bảy của tôi cũng không yên tâm, cho nên nói tôi đi
theo."




            Nghe được
câu này, chân mày Lưu Bát cau lại, không vui nói: "Anh đừng tưởng lấy Thất
gia tới dọa tôi?"




            "Cậu
quen biết với chú tôi lâu như vậy chắc biết chú tôi là một người có tính nguyên
tắc rất mạnh, là một ông lão có tính tình rất quật cường, ông ấy từ trước đến
giờ không cho phép tôi lấy danh hiệu của ông ở bên ngoài nói chuyện, nhiều năm
như thế, hai chúng ta cũng coi như là đánh có rất nhiều quan hệ, lúc nào thì cậu
nghe được tôi nhắc tới ông ấy chưa? Lần này, thật sự là ý tứ của lão nhân
gia."




            Nói xong,
Tưởng Khiếu Quân lấy điện thoại di động ra đưa cho Lưu Bát, "Không tin cậu
gọi điện thoại hỏi ông ấy một chút đi."




            Lưu Bát do
dự một chút, cuối cùng vẫn là thỏa hiệp: "Được rồi, tôi coi như là bán cho
Chú Bảy một cái mặt mũi, sẽ để cho anh cùng theo một lúc, dù sao anh cũng
làm không được gì."




            "Cám
ơn trước." Tưởng Khiếu Quân thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại nhìn Thân Đồ
Phong Hoa, cô cô đang đau lòng nhìn Thân Đồ Dạ, đôi mắt hồng hồng, một câu nói cũng
nói không nên lời.




            Thân Đồ Dạ
cúi đầu hôn lên trán Lăng Tuyết, vén vài sợi tóc trước trán lên cho cô, lưu luyến
không rời buông cô ấy ra, nhìn Thân Đồ Phong Hoa nói: "Được rồi, mang cô ấy
đi thôi."




            "Con
quyết định rồi?"




            Thân Đồ
Phong Hoa vô cùng đau lòng nhìn Thân Đồ Dạ, giọng nói đều có chút nghẹn ngào,
nhưng là cô cô cố gắng làm cho mình đừng khóc, không nên khóc, phải kiên cường,
không được làm ảnh hưởng đến tâm tình của hắn.




            "Con
còn lựa chọn được sao?" Thân Đồ Dạ thương cảm nhắm mắt lại, "Đi thôi,
nhanh lên."




            Thân Đồ
Phong Hoa thở dài một hơi, ra dấu tay, Lôi Vân lập tức tiến lên đi đỡ Lăng Tuyết,
mang cô ấy đi.




            Thân Đồ Dạ
thủy chung không có mở mắt ra, không đành lòng nhìn Lăng Tuyết rời đi.




            Thân Đồ
Phong Hoa đi tới vỗ vai hắn, nhẹ nói: "Thân Đồ, Tưởng Khiếu Quân sẽ đi
cùng con, hắn đã thuyết phục được Thất gia ra mặt, chúng ta sẽ không để cho con
xảy ra chuyện được"




            "Không
cần làm phiền bất luận kẻ nào, căn bản là con không có chuyện gì." Thân Đồ
Dạ nhíu mày, "Con chỉ là đi gánh chịu trách nhiệm mà con phải gánh mà thôi."




            "Nhưng
mà..."




            "Chăm
sóc Lăng Tuyết cho tốt." Thân Đồ Dạ cắt đứt lời Thân Đồ Phong Hoa nói,
"cô ấy là sự bận tâm duy nhất của con."




            "Được
rồi." Thân Đồ Phong Hoa biết rõ tính tình của hắn, nói cái gì nữa đã không
có tác dụng, "con yên tâm, có cô cô bên cạnh, không có bất kỳ nguy hiểm
nào."

1 comment: