"Thật sự là chỉ thị của Tôn Vương?"
Thân Đồ Dạ có chút ít nghi hoặc, mặc dù Tôn Dạ vẫn muốn thu phục Dạ Thần để thống nhất giới hắc đạo, nhưng mà tình huống hôm nay như thế, hắn chắc phải không có thời gian đưa ra chỉ thị này chứ? Trừ phi, chính là vừa rồi, lúc hắn leo lên máy bay trực thăng sau đó hạ lệnh.
"Vừa mới bắt đầu chúng tôi cũng hoài nghi..." Long Cửu nói, "Nhưng mà Tôn Vương còn gọi video tới nữa, chính miệng mời mọc Dạ vương đi, còn nói ba ngày sau sẽ tự mình đưa hắn trở về thành. Khi đó tổng chỉ huy còn đưa máy bộ đàm cho Dạ vương, tôi cũng đi tới gần nhìn, toàn thân màu đen, còn có chiếc nhẫn bạch kim đen biểu tượng cho thân phận địa vị kia, thật sự là Tôn Vương."
"Chuyện khi nào vậy?" Thân Đồ Dạ hỏi.
"Chính là mười phút trước." Long Cửu vô cùng bất đắc dĩ, "Dạ vương tự mình muốn đi, tôi khuyên cũng khuyên không được, nhưng hiện tại tôi thật sự rất lo lắng..."
"Nếu đã là Tôn Vương hạ chỉ thị, cậu không cần phải lo lắng." Thân Đồ Dạ an ủi, "Hắn từ trước đến nay nói một không hai, nói ba ngày sau đó đưa Dạ vương trở về, vậy thì nhất định sẽ làm được."
"Cậu rất tin tưởng hắn." Long Cửu lạnh lùng nói, "Chút chuyện này đều là cậu gây ra, nhưng bây giờ muốn để Dạ vương đến gánh chịu..."
"Long Cửu!" Lỗi Lạc phẫn nộ hét lớn truyền đến, "Lúc này là lúc nào rồi, cậu sợ chưa đủ loạn sao."
"Tôi gây chuyện sao? Chuyện tôi nói đều là sự thật, Thân Đồ Dạ vì một cô gái mà gặp phải một đống chuyện phiền toái, nhưng bây giờ lại để Dạ vương đến thay hắn chịu tội, hắn có tài đức gì..."
Thân Đồ Dạ không có tiếp tục nghe nữa, trực tiếp cúp điện thoại, Long Cửu còn có thể tức giận gây gổ, giải thích rõ ràng thì không có nghiêm trọng như vậy, huống chi, ở trong điện thoại đã nghe thấy giọng của Lỗi Lạc, nói cách khác Lỗi Lạc mặc dù bị thương, nhưng không lớn, nếu Lỗi Lạc đã an toàn, như vậy Thân Đồ Phong Hoa cũng sẽ không có chuyện gì.
Hiện tại tất cả mọi người đều bình yên vô sự, Thân Đồ Dạ đã yên tâm hơn.
"Như thế nào? Tất cả mọi người không có sao chứ?" Lăng Tuyết thấp thỏm bất an hỏi.
"Không có việc gì." Thân Đồ Dạ khẽ mỉm cười, duỗi tay ôm lấy Lăng Tuyết, "Nếu không trước hết anh đưa em về Hải Thành, anh ở lại xử lý chuyện bên này, chờ xử lý xong thì về tìm em."
"Có phải xảy ra chuyện gì hay không?" Lăng Tuyết thập phân lo âu, "Cô cô, bọn họ thật sự không có việc gì sao?"
"Chỉ là Lỗi Lạc bị thương, những người khác không có việc gì." Thân Đồ Dạ nghiêm túc nói, "Chúng ta bây giờ về gặp bọn họ, đợi lát nữa em có thể nhìn thấy cô cô, anh lừa em làm cái gì?"
"Vậy anh vì sao lại cho em về trước?" Lăng Tuyết cảm thấy Thân Đồ Dạ có chuyện gạt cô.
"Em nghĩ nhiều rồi." Thân Đồ Dạ xoa xoa má cô, cười nói, "Chủ yếu là anh lo lắng bọn nhỏ cô nhi viện, nếu thuận lợi cứu ra, bọn họ cũng nhận đã bị thương rất nhiều, bất kể là cơ thể hay là tâm lý đều cần có người trấn an và chăm sóc tốt, bọn Cố Huy làm việc mặc dù rất tốt, nhưng dù sao cũng là đại đàn ông, rất ít lời an ủi động viên, chưa chăm sóc bọn nhỏ bao giờ, em là chị lớn vẫn không thể tự mình trở về chăm bọn nhỏ một cái? Huống chi, viện trưởng Quách và cùng Lăng Ngạo bên kia cũng cần em trở về xử lý."
"Anh nói cũng đúng." Lăng Tuyết nói, "Vậy cũng tốt, em đi về trước... cái kia, chuyện bên này liền giao cho anh."
"Uh" Thân Đồ Dạ nói, "Chuyện ở đây vốn chính là chuyện của anh, anh tự mình xử lý là được rồi. Đợi lát nữa anh gọi Thân Đồ Phong Hoa hai người cùng nhau về Hải Thành."
"Cô cô?" Lăng Tuyết có chút ít ngoài ý muốn, "Tại sao cô cô cũng phải đi Hải Thành? Cô cô còn có chuyện của mình cần muốn làm mà?"
"Lần trước bởi vì tranh cử nghị viên đã đắc tội chính đoàn Anh quốc, công tác đã không làm từ lâu rồi, không cần thiết ở Anh nữa, hơn nữa anh lo lắng chuyện của anh sẽ ảnh hưởng đến cô cô, cho nên để cho cô cô đi trước, có lẽ như vậy sẽ an toàn một chút." Thân Đồ Dạ giải thích.
"Được rồi." Lăng Tuyết thở dài một hơi, "Xem ra chuyện này thật sự liên luỵ rất lớn, liên lụy rất nhiều người."
"Mấy chuyện này em không nên gánh ở trên người mình ." Thân Đồ Dạ nghiêm túc nói, "Cơ bản là Lãnh Thanh Mặc nhằm vào chỉ có anh, em cũng là người bị hại, nếu như nói liên lụy, hẳn là anh làm em liên lụy mới đúng."
"Nhưng mà..."
"Được rồi, không nói mấy thứ này nữa." Thân Đồ Dạ không muốn nói mấy cái vấn đền trầm trọng này nữa, "Để anh xem xem, trên người em còn có chỗ nào bị thương hay không?"
"Không có..." Lăng Tuyết đã tự mình kiểm tra, "Chỉ có cánh tay có chút đau."
"Đâu chỉ là cánh tay, ở đây bị trầy da một chỗ lớn, em cũng không phát hiện sao?" Thân Đồ Dạ tức giận hỏi, "Còn có ở đấy, tất cả đều là máu ứ đọng, chuyện gì xảy ra?"
"Chắc là lúc bị tông xe nên mới bị trầy." Lăng Tuyết nhìn mấy chỗ mà Thân Đồ Dạ chỉ "Anh không nói, em còn thật sự không có phát hiện, hiện tại cảm giác đau thật rồi."
"Em thật là, ngay cả mình bị thương cũng không biết." Thân Đồ Dạ cũng là không còn gì để nói , "Chờ lúc gặp Thân Đồ Phong Hoa, các người đi bệnh viện trước."
"A." Lăng Tuyết đáp một tiếng, che cổ tay của mình lại, "Kỳ thật những chỗ kia cũng không phải đặc biệt đau, chỉ có chỗ bị tiểu tử kia cắn qua mới bị đau, còn có chút nóng lên..."
"Anh xem một chút."
Thân Đồ Dạ vội vàng kéo cổ tay Lăng Tuyết qua cẩn thận kiểm tra, bốn cái lỗ bị bốn cái răng nanh cắn bị bầm xanh, chẳng lẽ tiểu tử kia còn có độc?
Trong lòng hắn cả kinh, vội vàng lấy máy bộ đàm liên lạc với Tôn Dạ, nhưng mà căn bản là không gọi được cho Tôn Dạ, trong lòng hắn vô cùng hoảng loạn, nếu như bị Tôn Dạ cắn qua mà thật sự bị trúng độc vậy thì rất phiền toái, loại độc biến dị này không phải là ai cũng có thể giải .
Lăng Tuyết nhìn thấy bộ dạng lo lắng gấp gáp của anh, trấn an nói: "Anh đừng quá lo lắng, sẽ không có chuyện gì đâu, em tin tiểu tử kia sẽ không hại em."
"Vạn nhất hắn đã quên thì sao?" Thân Đồ Dạ nói.
"Không thể nào, chuyện lớn như vậy, hắn có thể quên sao?"
Trong lòng Lăng Tuyết có chút ít sợ, kỳ thật còn chưa có xác định, lúc hắn vừa mới hút máu xong còn nói là vì đói, tiểu tử kia xem ra căn bản là không đem chuyện sinh tử của người khác để ở trong lòng, ở trong rừng cây, hắn là tay không giết chết mười mấy người, những thi thể kia tất cả đều vô cùng thê thảm...
Lăng Tuyết càng nghĩ càng sợ hãi, quả thực có chút ít rợn cả tóc gáy.
"Đừng sợ, anh lại gọi một lần nữa thử xem." Thân Đồ Dạ không muốn hù dọa Lăng Tuyết, thử gọi Tôn Dạ một lần nữa.
Lần này mặc dù chờ thật lâu, nhưng cuối cùng vẫn gọi được, một giọng nói lười biếng truyền đến: "Thân Đồ Dạ, anh cắt đứt mộng đẹp của người khác thật là không đạo đức nha..."
"Dạ..." Thân Đồ Dạ bật thốt lên chuẩn bị gọi hắn tên, nhưng nghĩ đến bây giờ muốn cầu cạnh hắn, lập tức sửa lời nói, "Tôn Vương, cổ tay Lăng Tuyết bị cậu cắn biến thành màu xanh , hơn nữa có cảm giác đau đớn... Đây là có chuyện gì? Có phải trúng độc hay không?"
"Nha?" giọng nói Tôn Dạ phảng phất như tỉnh mộng, "Tôi quên mất vụ này, không có sai, có độc!"
"A? ? ? ?" Thân Đồ Dạ quả thực sắp nhảy dựng lên, sắc mặt trong nháy mắt trở nên được xanh mét, cưỡng chế đè nén tâm tình kích động, tận lực ép giọng nói trở nên bình thản hỏi, "Chuyện lớn như vậy, sao cậu có thể quên được? Nếu như không phải là tôi phát hiện đúng lúc, cô ấy bị nhiễm đến, kia..."
"Cô ấy cũng không chết được." Tôn Dạ lười biếng nói, "Nhiều lắm thì thần kinh thất thường, nổi điên nổi điên mà thôi."
"Cậu..."
"Không phải là phụ nữ thôi sao?" Tôn Dạ đánh cái giống như cười, "Hơn hai vạn danh nữ sứ giả, người người đều xinh đẹp như hoa, anh muốn người nào, tôi sẽ đưa vài người."
"Tôn Dạ, cậu đủ rồi! ! !" Thân Đồ Dạ quả thực không thể nhịn được nữa, "Tôi không đùa giỡn với ngươi, đưa thuốc giải cho thủ hạ của cậu đưa lại đây."
"Ân?" Tôn Dạ giọng nói trở nên âm lãnh, "Anh nói chuyện như vậy với tôi, còn muốn tôi đưa thuốc giải?"
"Cậu..." Thân Đồ Dạ tức giận đến phát điên, rất muốn mắng Tôn Dạ một trận, nhưng mà chuyện có liên quan đến mạng sống của Lăng Tuyết, hắn cho dù tức giận đến nổ tung cũng phải đè ép nhịn xuống, hắn sâu hít sâu, chậm rãi điều chỉnh tâm tình...
Lăng Tuyết ở bên cạnh thật sự là nhìn không được, trực tiếp đoạt lấy di động tức giận chửi ầm lên: "Cậu, tiểu tử thối vong ân bội nghĩa, thiệt thòi cho tôi đã không để ý nguy hiểm tính mạng đi cứu cậu, cậu báo đáp tôi như vậy sao? Không chỉ hút máu của tôi, còn bức tôi gia nhập tổ chức rách nát của cậu, bây giờ còn muốn tôi bị độc mà chết, cậu không có lương tâm con người, tôi nguyền rủa cậu mỗi tháng đến ba mươi ngày có đại di mụ, cả đời cũng sẽ không có cô gái nào thích cậu! ! !"
Rống hết mấy lời này, cô trực tiếp cúp điện thoại ...
Thân Đồ Dạ sững sờ nhìn cô, cả người đều sững sờ : "Em, cúp ? ? ?"
"Cúp! !" Lăng Tuyết nổi giận đùng đùng nói, "Nói đạo lý với cái loại khốn kiếp đó làm gì? Anh không nhìn ra hắn là đang cố ý làm khó dễ anh sao? Cấp hắn ba phần mặt mũi hắn liền nhảy lên trời luôn, anh không để ý tới hắn, hắn còn có thể làm khó ai chứ..."
Thân Đồ Dạ cực độ không còn gì để nói, đã không muốn nói chuyện. . .
"Không đúng..." Lăng Tuyết bỗng chốc phản ứng lại đây, "Không đúng, chuyện này giống như liên quan đến mạng sống của em, hắn không cho thuốc giải, em sẽ trở thành kẻ điên , trời ạ, kia, vậy làm sao bây giờ? ? ? ?"
"Ai... Lăng Tuyết..." Thân Đồ Dạ cực kỳ bất đắc dĩ nhìn cô, "Lúc nào thì em trở nên xúc động như thế?"
"Em, em cũng không biết a..." Lăng Tuyết sắp khóc , "Lúc em thấy hắn liền rất xúc động, cuối cùng em có cảm giác một loại cảm giác thân thiết đối hắn, luôn cảm thấy hắn sẽ không làm tổn thương em... em... Ô ô ô..."
Vẻ mặt đưa đám nói, "Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Em sẽ biến thành kẻ điên sao?" Cô lắc lắc cánh tay Thân Đồ Dạ, "Thân Đồ Dạ, anh nhanh gọi điện thoại cho hắn, chúng ta lại van cầu hắn, chỉ cần hắn đem thuốc giải cho em, hắn muốn em dập đầu đều được."
"Trễ rồi." Thân Đồ Dạ lắc đầu thở dài, "Trên cái thế giới này không có người nào dám cúp điện thoại của hắn, đã cúp điện thoại rồi, cũng đừng nghĩ có thể gọi được. Anh vừa rồi còn muốn nhân cơ hội hỏi một chút chuyện của Dạ Thần, hiện tại đều bị em cúp rồi."
"Em không phải cố ý ..." Lăng Tuyết nhìn mấy cái lỗ răng nhanh cổ tay mình, bị hù dọa cả người đều run lên, "Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Em sắp biến thành kẻ điên, sẽ bị giống hắn cắn loạn người khác sao? ? Người bị em cắn qua có phải cũng sẽ biến thành kẻ điên hay không? Thời gian dài, chúng ta có biến thành người sói hay không?"
"Phốc - - "
Cô cuống quít che miệng lại, bộ dạng thất kinh, cô không cẩn thận tiết lộ thiên cơ, đem bí mật Tôn Dạ nói hết ra , làm sao bây giờ?
Thân Đồ Dạ nhìn bộ dạng hoảng loạn luống cuống của cô, không khỏi có chút ít đau lòng, ôm chặt cô vào trong ngực, an ủi: "Đừng sợ, anh sẽ nghĩ biện pháp ."
Thân Đồ Dạ có chút ít nghi hoặc, mặc dù Tôn Dạ vẫn muốn thu phục Dạ Thần để thống nhất giới hắc đạo, nhưng mà tình huống hôm nay như thế, hắn chắc phải không có thời gian đưa ra chỉ thị này chứ? Trừ phi, chính là vừa rồi, lúc hắn leo lên máy bay trực thăng sau đó hạ lệnh.
"Vừa mới bắt đầu chúng tôi cũng hoài nghi..." Long Cửu nói, "Nhưng mà Tôn Vương còn gọi video tới nữa, chính miệng mời mọc Dạ vương đi, còn nói ba ngày sau sẽ tự mình đưa hắn trở về thành. Khi đó tổng chỉ huy còn đưa máy bộ đàm cho Dạ vương, tôi cũng đi tới gần nhìn, toàn thân màu đen, còn có chiếc nhẫn bạch kim đen biểu tượng cho thân phận địa vị kia, thật sự là Tôn Vương."
"Chuyện khi nào vậy?" Thân Đồ Dạ hỏi.
"Chính là mười phút trước." Long Cửu vô cùng bất đắc dĩ, "Dạ vương tự mình muốn đi, tôi khuyên cũng khuyên không được, nhưng hiện tại tôi thật sự rất lo lắng..."
"Nếu đã là Tôn Vương hạ chỉ thị, cậu không cần phải lo lắng." Thân Đồ Dạ an ủi, "Hắn từ trước đến nay nói một không hai, nói ba ngày sau đó đưa Dạ vương trở về, vậy thì nhất định sẽ làm được."
"Cậu rất tin tưởng hắn." Long Cửu lạnh lùng nói, "Chút chuyện này đều là cậu gây ra, nhưng bây giờ muốn để Dạ vương đến gánh chịu..."
"Long Cửu!" Lỗi Lạc phẫn nộ hét lớn truyền đến, "Lúc này là lúc nào rồi, cậu sợ chưa đủ loạn sao."
"Tôi gây chuyện sao? Chuyện tôi nói đều là sự thật, Thân Đồ Dạ vì một cô gái mà gặp phải một đống chuyện phiền toái, nhưng bây giờ lại để Dạ vương đến thay hắn chịu tội, hắn có tài đức gì..."
Thân Đồ Dạ không có tiếp tục nghe nữa, trực tiếp cúp điện thoại, Long Cửu còn có thể tức giận gây gổ, giải thích rõ ràng thì không có nghiêm trọng như vậy, huống chi, ở trong điện thoại đã nghe thấy giọng của Lỗi Lạc, nói cách khác Lỗi Lạc mặc dù bị thương, nhưng không lớn, nếu Lỗi Lạc đã an toàn, như vậy Thân Đồ Phong Hoa cũng sẽ không có chuyện gì.
Hiện tại tất cả mọi người đều bình yên vô sự, Thân Đồ Dạ đã yên tâm hơn.
"Như thế nào? Tất cả mọi người không có sao chứ?" Lăng Tuyết thấp thỏm bất an hỏi.
"Không có việc gì." Thân Đồ Dạ khẽ mỉm cười, duỗi tay ôm lấy Lăng Tuyết, "Nếu không trước hết anh đưa em về Hải Thành, anh ở lại xử lý chuyện bên này, chờ xử lý xong thì về tìm em."
"Có phải xảy ra chuyện gì hay không?" Lăng Tuyết thập phân lo âu, "Cô cô, bọn họ thật sự không có việc gì sao?"
"Chỉ là Lỗi Lạc bị thương, những người khác không có việc gì." Thân Đồ Dạ nghiêm túc nói, "Chúng ta bây giờ về gặp bọn họ, đợi lát nữa em có thể nhìn thấy cô cô, anh lừa em làm cái gì?"
"Vậy anh vì sao lại cho em về trước?" Lăng Tuyết cảm thấy Thân Đồ Dạ có chuyện gạt cô.
"Em nghĩ nhiều rồi." Thân Đồ Dạ xoa xoa má cô, cười nói, "Chủ yếu là anh lo lắng bọn nhỏ cô nhi viện, nếu thuận lợi cứu ra, bọn họ cũng nhận đã bị thương rất nhiều, bất kể là cơ thể hay là tâm lý đều cần có người trấn an và chăm sóc tốt, bọn Cố Huy làm việc mặc dù rất tốt, nhưng dù sao cũng là đại đàn ông, rất ít lời an ủi động viên, chưa chăm sóc bọn nhỏ bao giờ, em là chị lớn vẫn không thể tự mình trở về chăm bọn nhỏ một cái? Huống chi, viện trưởng Quách và cùng Lăng Ngạo bên kia cũng cần em trở về xử lý."
"Anh nói cũng đúng." Lăng Tuyết nói, "Vậy cũng tốt, em đi về trước... cái kia, chuyện bên này liền giao cho anh."
"Uh" Thân Đồ Dạ nói, "Chuyện ở đây vốn chính là chuyện của anh, anh tự mình xử lý là được rồi. Đợi lát nữa anh gọi Thân Đồ Phong Hoa hai người cùng nhau về Hải Thành."
"Cô cô?" Lăng Tuyết có chút ít ngoài ý muốn, "Tại sao cô cô cũng phải đi Hải Thành? Cô cô còn có chuyện của mình cần muốn làm mà?"
"Lần trước bởi vì tranh cử nghị viên đã đắc tội chính đoàn Anh quốc, công tác đã không làm từ lâu rồi, không cần thiết ở Anh nữa, hơn nữa anh lo lắng chuyện của anh sẽ ảnh hưởng đến cô cô, cho nên để cho cô cô đi trước, có lẽ như vậy sẽ an toàn một chút." Thân Đồ Dạ giải thích.
"Được rồi." Lăng Tuyết thở dài một hơi, "Xem ra chuyện này thật sự liên luỵ rất lớn, liên lụy rất nhiều người."
"Mấy chuyện này em không nên gánh ở trên người mình ." Thân Đồ Dạ nghiêm túc nói, "Cơ bản là Lãnh Thanh Mặc nhằm vào chỉ có anh, em cũng là người bị hại, nếu như nói liên lụy, hẳn là anh làm em liên lụy mới đúng."
"Nhưng mà..."
"Được rồi, không nói mấy thứ này nữa." Thân Đồ Dạ không muốn nói mấy cái vấn đền trầm trọng này nữa, "Để anh xem xem, trên người em còn có chỗ nào bị thương hay không?"
"Không có..." Lăng Tuyết đã tự mình kiểm tra, "Chỉ có cánh tay có chút đau."
"Đâu chỉ là cánh tay, ở đây bị trầy da một chỗ lớn, em cũng không phát hiện sao?" Thân Đồ Dạ tức giận hỏi, "Còn có ở đấy, tất cả đều là máu ứ đọng, chuyện gì xảy ra?"
"Chắc là lúc bị tông xe nên mới bị trầy." Lăng Tuyết nhìn mấy chỗ mà Thân Đồ Dạ chỉ "Anh không nói, em còn thật sự không có phát hiện, hiện tại cảm giác đau thật rồi."
"Em thật là, ngay cả mình bị thương cũng không biết." Thân Đồ Dạ cũng là không còn gì để nói , "Chờ lúc gặp Thân Đồ Phong Hoa, các người đi bệnh viện trước."
"A." Lăng Tuyết đáp một tiếng, che cổ tay của mình lại, "Kỳ thật những chỗ kia cũng không phải đặc biệt đau, chỉ có chỗ bị tiểu tử kia cắn qua mới bị đau, còn có chút nóng lên..."
"Anh xem một chút."
Thân Đồ Dạ vội vàng kéo cổ tay Lăng Tuyết qua cẩn thận kiểm tra, bốn cái lỗ bị bốn cái răng nanh cắn bị bầm xanh, chẳng lẽ tiểu tử kia còn có độc?
Trong lòng hắn cả kinh, vội vàng lấy máy bộ đàm liên lạc với Tôn Dạ, nhưng mà căn bản là không gọi được cho Tôn Dạ, trong lòng hắn vô cùng hoảng loạn, nếu như bị Tôn Dạ cắn qua mà thật sự bị trúng độc vậy thì rất phiền toái, loại độc biến dị này không phải là ai cũng có thể giải .
Lăng Tuyết nhìn thấy bộ dạng lo lắng gấp gáp của anh, trấn an nói: "Anh đừng quá lo lắng, sẽ không có chuyện gì đâu, em tin tiểu tử kia sẽ không hại em."
"Vạn nhất hắn đã quên thì sao?" Thân Đồ Dạ nói.
"Không thể nào, chuyện lớn như vậy, hắn có thể quên sao?"
Trong lòng Lăng Tuyết có chút ít sợ, kỳ thật còn chưa có xác định, lúc hắn vừa mới hút máu xong còn nói là vì đói, tiểu tử kia xem ra căn bản là không đem chuyện sinh tử của người khác để ở trong lòng, ở trong rừng cây, hắn là tay không giết chết mười mấy người, những thi thể kia tất cả đều vô cùng thê thảm...
Lăng Tuyết càng nghĩ càng sợ hãi, quả thực có chút ít rợn cả tóc gáy.
"Đừng sợ, anh lại gọi một lần nữa thử xem." Thân Đồ Dạ không muốn hù dọa Lăng Tuyết, thử gọi Tôn Dạ một lần nữa.
Lần này mặc dù chờ thật lâu, nhưng cuối cùng vẫn gọi được, một giọng nói lười biếng truyền đến: "Thân Đồ Dạ, anh cắt đứt mộng đẹp của người khác thật là không đạo đức nha..."
"Dạ..." Thân Đồ Dạ bật thốt lên chuẩn bị gọi hắn tên, nhưng nghĩ đến bây giờ muốn cầu cạnh hắn, lập tức sửa lời nói, "Tôn Vương, cổ tay Lăng Tuyết bị cậu cắn biến thành màu xanh , hơn nữa có cảm giác đau đớn... Đây là có chuyện gì? Có phải trúng độc hay không?"
"Nha?" giọng nói Tôn Dạ phảng phất như tỉnh mộng, "Tôi quên mất vụ này, không có sai, có độc!"
"A? ? ? ?" Thân Đồ Dạ quả thực sắp nhảy dựng lên, sắc mặt trong nháy mắt trở nên được xanh mét, cưỡng chế đè nén tâm tình kích động, tận lực ép giọng nói trở nên bình thản hỏi, "Chuyện lớn như vậy, sao cậu có thể quên được? Nếu như không phải là tôi phát hiện đúng lúc, cô ấy bị nhiễm đến, kia..."
"Cô ấy cũng không chết được." Tôn Dạ lười biếng nói, "Nhiều lắm thì thần kinh thất thường, nổi điên nổi điên mà thôi."
"Cậu..."
"Không phải là phụ nữ thôi sao?" Tôn Dạ đánh cái giống như cười, "Hơn hai vạn danh nữ sứ giả, người người đều xinh đẹp như hoa, anh muốn người nào, tôi sẽ đưa vài người."
"Tôn Dạ, cậu đủ rồi! ! !" Thân Đồ Dạ quả thực không thể nhịn được nữa, "Tôi không đùa giỡn với ngươi, đưa thuốc giải cho thủ hạ của cậu đưa lại đây."
"Ân?" Tôn Dạ giọng nói trở nên âm lãnh, "Anh nói chuyện như vậy với tôi, còn muốn tôi đưa thuốc giải?"
"Cậu..." Thân Đồ Dạ tức giận đến phát điên, rất muốn mắng Tôn Dạ một trận, nhưng mà chuyện có liên quan đến mạng sống của Lăng Tuyết, hắn cho dù tức giận đến nổ tung cũng phải đè ép nhịn xuống, hắn sâu hít sâu, chậm rãi điều chỉnh tâm tình...
Lăng Tuyết ở bên cạnh thật sự là nhìn không được, trực tiếp đoạt lấy di động tức giận chửi ầm lên: "Cậu, tiểu tử thối vong ân bội nghĩa, thiệt thòi cho tôi đã không để ý nguy hiểm tính mạng đi cứu cậu, cậu báo đáp tôi như vậy sao? Không chỉ hút máu của tôi, còn bức tôi gia nhập tổ chức rách nát của cậu, bây giờ còn muốn tôi bị độc mà chết, cậu không có lương tâm con người, tôi nguyền rủa cậu mỗi tháng đến ba mươi ngày có đại di mụ, cả đời cũng sẽ không có cô gái nào thích cậu! ! !"
Rống hết mấy lời này, cô trực tiếp cúp điện thoại ...
Thân Đồ Dạ sững sờ nhìn cô, cả người đều sững sờ : "Em, cúp ? ? ?"
"Cúp! !" Lăng Tuyết nổi giận đùng đùng nói, "Nói đạo lý với cái loại khốn kiếp đó làm gì? Anh không nhìn ra hắn là đang cố ý làm khó dễ anh sao? Cấp hắn ba phần mặt mũi hắn liền nhảy lên trời luôn, anh không để ý tới hắn, hắn còn có thể làm khó ai chứ..."
Thân Đồ Dạ cực độ không còn gì để nói, đã không muốn nói chuyện. . .
"Không đúng..." Lăng Tuyết bỗng chốc phản ứng lại đây, "Không đúng, chuyện này giống như liên quan đến mạng sống của em, hắn không cho thuốc giải, em sẽ trở thành kẻ điên , trời ạ, kia, vậy làm sao bây giờ? ? ? ?"
"Ai... Lăng Tuyết..." Thân Đồ Dạ cực kỳ bất đắc dĩ nhìn cô, "Lúc nào thì em trở nên xúc động như thế?"
"Em, em cũng không biết a..." Lăng Tuyết sắp khóc , "Lúc em thấy hắn liền rất xúc động, cuối cùng em có cảm giác một loại cảm giác thân thiết đối hắn, luôn cảm thấy hắn sẽ không làm tổn thương em... em... Ô ô ô..."
Vẻ mặt đưa đám nói, "Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Em sẽ biến thành kẻ điên sao?" Cô lắc lắc cánh tay Thân Đồ Dạ, "Thân Đồ Dạ, anh nhanh gọi điện thoại cho hắn, chúng ta lại van cầu hắn, chỉ cần hắn đem thuốc giải cho em, hắn muốn em dập đầu đều được."
"Trễ rồi." Thân Đồ Dạ lắc đầu thở dài, "Trên cái thế giới này không có người nào dám cúp điện thoại của hắn, đã cúp điện thoại rồi, cũng đừng nghĩ có thể gọi được. Anh vừa rồi còn muốn nhân cơ hội hỏi một chút chuyện của Dạ Thần, hiện tại đều bị em cúp rồi."
"Em không phải cố ý ..." Lăng Tuyết nhìn mấy cái lỗ răng nhanh cổ tay mình, bị hù dọa cả người đều run lên, "Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Em sắp biến thành kẻ điên, sẽ bị giống hắn cắn loạn người khác sao? ? Người bị em cắn qua có phải cũng sẽ biến thành kẻ điên hay không? Thời gian dài, chúng ta có biến thành người sói hay không?"
"Phốc - - "
Cô cuống quít che miệng lại, bộ dạng thất kinh, cô không cẩn thận tiết lộ thiên cơ, đem bí mật Tôn Dạ nói hết ra , làm sao bây giờ?
Thân Đồ Dạ nhìn bộ dạng hoảng loạn luống cuống của cô, không khỏi có chút ít đau lòng, ôm chặt cô vào trong ngực, an ủi: "Đừng sợ, anh sẽ nghĩ biện pháp ."
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 398 […]
ReplyDelete